Libalzac

New member
Một gia đình nọ có hai anh em, một trai một gái sống nương tựa vào nhau. Vì cha mẹ mất sớm, em gái là người thân duy nhất của cậu bé, cho nên cậu bé yêu thương em còn hơn cả bản thân mình.
Tuy nhiên, một tai họa đột nhiên rơi xuống đầu hai đứa trẻ bất hạnh. Cô em gái mắc bệnh nặng, cần phải được truyền máu, nhưng máu trong bệnh viện lại quá đắt đỏ, cậu bé không có tiền để trả bất cứ khoản phí tổn nào. Cho dù bệnh viện đã miễn đi chi phí phẫu thuật, nhưng nếu em gái không có máu để truyền thì sẽ chết.

Cậu bé là người thân duy nhất có cùng nhóm máu với em gái mình. Khi bác sĩ hỏi cậu bé có đủ dũng cảm để truyền máu cho em gái hay không. Lúc đầu cậu bé do dự, sau một hồi suy nghĩ, cậu bé 10 tuổi đã gật đầu đồng ý. Lúc lấy máu, cậu bé im lặng không kêu một tiếng nào, chỉ nhìn về phía giường của em gái ở bên cạnh rồi mỉm cười.
Sau khi lấy máu xong, cậu bé run rẩy hỏi:
- “Bác sĩ ơi, cháu còn sống được bao lâu nữa?”
Bác sĩ đang định cười cậu bé thiếu hiểu biết, nhưng nghĩ lại chợt thấy xúc động. Trong đầu của cậu bé 10 tuổi này hẳn là đang nghĩ rằng, khi truyền máu xong thì mình nhất định sẽ chết, nhưng cậu vẫn chấp nhận truyền máu để cứu em. Trong khoảnh khắc đó, cậu bé đã đưa ra quyết định dũng cảm, sẵn sàng hy sinh bản thân mình.
Bác sĩ đưa bàn tay run run nắm chặt bàn tay của cậu bé và nói: - “Yên tâm đi, cháu sẽ không chết đâu. Truyền máu sẽ không chết đâu mà lo”.
Hai mắt cậu bé như bừng sáng:
- “Thật vậy sao ạ? Vậy cháu có thể sống được bao nhiêu năm nữa ạ?”
Bác sĩ mỉm cười, tràn ngập yêu mến nói:
- “Cháu bé, cháu có thể sống đến 100 tuổi, cháu rất khỏe mạnh!”.
Cậu bé vui sướng nhảy dựng lên, biết chắc rằng mình đã không có vấn đề gì, liền chìa cánh tay vừa mới lấy máu ra, trịnh trọng nói với bác sĩ:
- “Vậy bác sĩ hãy lấy một nửa máu của cháu cho em gái đi, như vậy mỗi đứa cháu có thể sống đến 50 tuổi”.
Nghe đến đây, tất cả mọi người đều bật khóc. Câu nói ngây thơ của đứa trẻ đã chạm tới tâm can của mọi người, nó xuất phát từ tình yêu thương vô bờ bến, dám hy sinh bản thân mình.

- sưu tầm -
Mình đã từng đọc qua truyện này online nhưng không nhớ rõ nguồn ở đâu, vì mình copy từ FB của 1 người bạn nên xin phép ghi chữ suu tầm thôi.
 
Top