Bản không dấu Nghẹn lời thương đỏ mắt chuyện tương phùng
(Hoathuytinh.com) "Hồi còn trẻ, tôi thường ao ước về sau sinh được một lũ con. Tôi thấy mình vừa hát vừa leo lên những dãy núi, vượt qua các đại dương cùng những thủy thủ bé nhỏ trông rất giống tôi, đi khắp thế giới với phía sau là một bầy trẻ con vui vẻ, tò mò, ánh mắt sống động, những đứa trẻ được tôi dạy thật nhiều điều, tên gọi của cây cối, chim muông và các vì sao. Những đứa trẻ sẽ được tôi dạy chơi bóng rổ và bóng chuyền, những đứa trẻ sẽ cùng tôi thi đấu và không phải trận nào tôi cũng thắng."
(tự truyện "Ba ơi mình đi đâu", Jean-Louis Fournier)

Chắc người đàn ông nào cũng có giấc mơ đó.
Hai con trai của Jean-Louis Fournier đều thiểu năng và tật nguyền vĩnh viễn. Mathieu đã chết và Thomas thì đến năm 30 tuổi vẫn chỉ có thể lặp đi lặp lại câu hỏi "Ba ơi mình đi đâu ?"

"Những ai chưa từng sợ có một đứa con bất thường hãy giơ tay.
Chẳng có ai giơ tay cả.
Mọi người đều nghĩ đến chuyện đó như nghĩ đến một trận động đất, như nghĩ đến ngày tận thế, thứ gì đó chỉ xảy ra một lần.
Tôi có đến hai ngày tận thế."

Những người đàn ông trở thành người cha không chỉ để hiện thực hóa giấc mơ, mà còn để gánh vác trách nhiệm, nỗi lo lắng, đôi khi cả sự đau đớn và tuyệt vọng.


Tôi nhớ lúc nhỏ, có lần tôi phạm lỗi, mẹ phạt quỳ úp mặt vào tường suốt hai tiếng đồng hồ. Khi đi làm về, nghe mẹ kể lại, ba đã gọi tôi đến và nói: "Trở thành người như thế nào, tốt hay xấu, là tự do tuyệt đối của con. Con có toàn quyền lựa chọn cho cuộc đời mình. Ba mẹ yêu thương con không phải vì con ngoan mà là vì con là con của ba mẹ, kể cả khi con dối trá, trộm cắp thì tình yêu của ba mẹ với con vẫn không đổi. Nhưng ba muốn con biết rằng, ba mẹ sẽ rất hạnh phúc và tự hào nếu con trở thành một người chính trực và biết yêu thương".

Và đó là lí do đầu tiên để tôi muốn trở thành một người chính trực và biết yêu thương. Thậm chí là tôi chỉ cần một lí do đó mà thôi.

Tôi nhớ ngày xưa khi tôi chuẩn bị nhập ngũ, cũng là lần đầu tiên xa nhà. Mẹ lăng xăng đồ đạc, nước mắt ngắn dài. Ba ngồi im không nói.
Tôi cứ ngỡ ba không để tâm.
Chiều nay, tôi bỗng nhớ lại dáng ngồi nghiêng nghiêng ấy, khi đọc được mấy câu thơ này:
"Không tiễn con ra phi trường
Ba chỉ ngồi lặng yên quay mặt
Nghẹn lời thương đỏ mắt chuyện tương phùng"(*)


(Rút ngắn từ "Nghẹn lời thương đỏ mắt chuyện tương phùng" của Phạm Lữ Ân, báo SVVN)
(*) Trích "Đôi mắt" - Vũ Quyên
Hoathuytinh.com (Vui lòng ghi rõ nguồn nếu bạn sử dụng truyện này)
Sưu tầm bởi liverpudlian ngày 15.09.2009. Có 44484 lượt xem. Đánh giá:
Gởi truyện này Yêu thích Chép về máy Đánh giá: 0 điểm (0 votes)
Cảm nhận
Gởi bởi ohlala1985 vào ngày 15.09.2009 17:52:00
có tình yêu thương nào bằng tình yêu thương của ba mẹ dành cho con cái của mình. Có lẽ những ai chưa có gd, chưa trải qua thời kỳ từ lúc chúng còn là những đứa bé nằm gọn trong đôi tay của ba mẹ đến lúc chúng chập chững biết nói, biết đi, biết ca hát, đi học, ra trường, có việc làm, ... thì có lẽ ko hiểu hết nổi lo lắng của cha mẹ. Ho luôn trong coi từng phút, từng giây, trong suốt quản đời của họ đành cho những đứa con của mình. Tình yêu thương đó, có lẽ sẽ chỉ biến mất khi họ rời xa chúng ta. Hãy 1 lần đặt mình vào vị trí của ba mẹ xem, chúng ta sẽ cảm thấy yêu ba mẹ chúng ta biết nhường nào, và xin đừng làm ba mẹ bạn phải buồn. Hãy làm 1 ng` con tốt, bạn nhé. Ba mẹ bạn sẽ rất hãnh diện vì bạn đấy ^^
Gởi bởi thang_xdcd vào ngày 15.09.2009 19:23:18
đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha
nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ
mây trời lồng lộng không phủ kín công cha
tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn
mang cả tấm thân gầy cha che chở cho con
ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc...
Gởi bởi ohlala1985 vào ngày 15.09.2009 19:31:31
còn thiếu, bổ sung câu trên:

ai còn cha xin đừng làm cha buồn...
Gởi bởi tueftu vào ngày 04.10.2009 04:39:10
không đâu bằng gia đình mình
Gởi bởi congchuatuyet vào ngày 06.10.2009 13:25:50
Đọc xong cảm thấy yêu ba mẹ và gia đình mình vô cùng.
Gởi bởi cobengoc_mai_yeu vào ngày 30.10.2009 12:49:35
mỗi người đều có một cuộc sống riêng một gia đình riêng.nhưng mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh.nhưn dù co bất kì khó khăn nào thì các bạn hãy cố gắng nhé!không ji là không thể chỉ cân có nghị lực va có nièm tin vào cuộc sống.ba mẹ chúng ta luôn ở bên chúng ta dù họ ở gần hay ở xa ta thì họ là những người luôn dõi theo những bươc dj của chúng ta.bố mẹ ơi!con yêu bố mẹ nhiu
Gởi bởi nguyentragiang vào ngày 09.01.2010 07:19:27
Mình đã đọc truyện "Ba ơi, mình đi đâu?" của nhà văn Jeans Louis Fournier, và để status đó suốt 1 tuần.
Ba ơi, mình đi đâu? Ngày bé mình cũng hay hỏi ba như thế. Đi đến trường, đi về nhà, đi đến hiệu sách, đến những nơi mà con thích. Nhưng tại sao ba không dẫn con lên thiên đường cùng ba, ba ơi? Mình lên thiên đường hay xuống địa ngục, hả ba?
Mình vẫn phải sống, nhưng đôi lúc mệt mỏi lại thấy hình như có đôi mắt của ba vẫn đang dõi theo đâu đây. Mình không muốn thấy ba buồn. Lại mỉm cười và tiếp tục bước đi...
Gởi bởi haveaniceday vào ngày 05.05.2010 14:32:40
Tình trang trải dạo cõi nhân trần.
Gió phất tóc bay mối tình xuân.
Miệng cười rung nước mắt cõi nhân.
Cuộc đời sáng tỏa nước trong ngần
Gởi bởi phungdinhvu vào ngày 28.07.2010 14:50:52
cam dong day
Gởi bởi manhvo88 vào ngày 17.12.2011 09:35:40
bai nay hay
Viết cảm nhận
Bạn phải đăng ký và login để gởi cảm nhận. Bấm vào đây để đăng ký
Sự kiện
Bình chọn
Bạn biết đến Hoa Thủy Tinh từ đâu?





User Online
127 người đang xem Hoa Thủy Tinh, trong đó có 0 thành viên và 127 khách