Bản không dấu Ước mơ của mẹ
(Hoathuytinh.com) Tôi là giáo viên dạy nhạc bậc tiểu học. Suốt 30 năm trong nghề, ngoài giờ lên lớp ở trường tôi thường nhận dạy piano tại gia cho các em theo yêu cầu của phụ huynh. Thú thực, không phải lúc nào công việc này cũng hứng thú, nhất là khi bạn gặp những “thần đồng" sinh ra từ cao vọng của cha mẹ chúng. Một năm nọ, có cậu bé tên Bobby tự tới nhà tôi xin học. Lúc đó, Bobby đã 11 tuổi. Tôi toan từ chối vì tuổi đó mới bắt đầu học đàn piano là đã muộn. Nhưng Bobby cứ nằn nì… Sau cùng, tôi xiêu lòng khi nghe chú bé nói rắng ước mơ cả đời của mẹ chú là con trai của mình trở thành một nghệ sĩ dương cầm. Bobby trở thành học trò của tôi.
Tuy nhiên, ngay từ buổi học đầu tiên tôi hiểu rằng mình đã vác một gánh nặng vào thân. Bobby rất chăm chỉ nhưng xem ra không có nhiều triển vọng trên con đường âm nhạc. Thụ cảm nhạc và tiết tấu của Bobby quá kém. Thế nhưng, sự chán nản của tôi được xoa dịu phần nào khi thấy chú bé nhẫn nại thực hiện mọi lời chỉ dẫn của tôi. Thỉnh thoảng, tôi không kìm nổi bực bội, buông lời cáu gắt, thậm chí cầm thước khẻ vào tay Bobby. Chú bé chỉ ngước đôi mắt tròn xoe nhìn tôi và rồi tiếp tục cặm cụi trên phím đàn. Mỗi khi Bobby ra về, tôi thấy mình mệt nhừ.

Tháng ngày trôi qua, trái với dự đoán của tôi, Bobby vẫn chăm chỉ dự các buổi học. Mỗi khi bị tôi mắng cậu bé lại lẩm bẩm: “Một ngày kia mẹ sẽ được nghe mình đàn". Bằng kinh nghiệm, tôi biết chắc Bobby không thể trở thành một nhạc công. Tôi thầm trách móc mẹ Bobby. Ép đứa con không có năng khiếu nhạc này học đàn mà làm gì?
Buổi trình diễn cuối khóa, lần lượt các học trò của tôi đã lên sân khấu, nhưng không thấy dáng Bobby đâu. Tôi đương khấp khởi mừng vì bớt đi một tiết mục kém thì Bobby thẫn thờ đi vào, mắt đỏ hoe sưng húp, tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch. Tôi không thể hiểu nổi tại sao có người mẹ lại để con mình ăn mặc đầu tóc như thế khi bước lên sân khấu. Nhưng không kịp nữa rồi, đành cứ mặc Bobby, miễn chuyện này qua cho nhanh.

Nhưng kì lạ thay! Hợp âm đầu tiên vang lên đã hút hồn tôi. Bobby chơi một bản nhạc buồn do cậu tự chọn mà tôi cũng chưa từng tập cho cậu. Nó đòi hỏi kỹ thuật cao hơn những gì Bobby đã học. Dẫu vẫn là tiếng đàn của trẻ con, nhưng nó như có hồn, lúc ai oán, khi ào ạt. Khi hợp âm cuối cùng lắng xuống, toàn thể hội trường đứng bật dậy vỗ tay rầm rầm. Bobby lập cập đứng dậy tiến lại gần micro: “Mẹ thích bản nhạc này không"?, cậu bé hỏi. Ai nấy ngơ ngác nhìn quanh cố tìm xem ai là mẹ của Bobby. Sợ cậu bé làm điều thất thố, từ trong cánh gà tôi vội chạy ra kéo tay Bobby. Một người đàn ông – sau này tôi biết đó là nhân viên bảo trợ xã hội có nhiệm vụ tháp tùng cậu bé – len đến bên tôi nói khẽ: “Mẹ Bobby bị điếc. Cả đời bà chỉ mong được nghe tiếng đàn của con. Bà vừa qua đời sáng nay vì bệnh ung thư và không kịp đến xem con trai biểu diễn".
Hoathuytinh.com (Vui lòng ghi rõ nguồn nếu bạn sử dụng truyện này)
Sưu tầm bởi baroi ngày 06.03.2009. Có 31226 lượt xem. Đánh giá:
Gởi truyện này Yêu thích Chép về máy Đánh giá: 0 điểm (0 votes)
Cảm nhận
Gởi bởi anhtuan108 vào ngày 07.06.2009 05:45:23
Rất cảm động,rất chín và sâu sắc! Bạn viết hay sưu tầm ở đâu vậy?
Gởi bởi pianist vào ngày 29.07.2009 10:04:52
truyện này tui đã đọc nhiều năm trước tại trang hoathuytinh này.Thời gian gần đây muốn tìm lại để đọc nhưng không nhớ tựa...Hôm nay mới tìm được..truyện vẫn hay như trước !!
Gởi bởi somura-gai vào ngày 22.01.2010 13:14:21
uhm, mình cũng đã đọc rồi, vào hoathuytinh để thấy một chút tình cảm, cuộc sống hơi xô bồ... để mà giữ vững tinh thần mình thì cần phải có lập trường riêng
cậu bé, người mẹ... câu chuyện có thể là thật hay chỉ là tưởng tượng thì cũng đáng cho mình đọc và nghĩ về mình.. sao 1 cậu bé làm được còn ta thì không
Gởi bởi batfcoc vào ngày 02.02.2010 06:56:36
Hôm nay, mình mới được Huy chỉ cho biết Hoa Thủy Tinh. Đọc qua 2 mẩu truyện, hai cậu bé, thật đáng buồn. Một cậu hy sinh cứu bạn, trong suy nghĩ rằng mình sẽ chết nhưng vẫn cắn răng chịu đựng. Một cậu vì lời hứa đối với mẹ, đã cố gắng thực hiện nhưng đến phút cuối, mẹ cậu lại qua đời. Cuộc đời đôi khi lại trớ trêu một cách tàn nhẫn. Tuy nhiên đâu đó lại thấy sức sống con người ta thật mãnh liệt. Cầu chúc cho cuộc đời này, cho những ai đau khổ bớt khổ đau.
Viết cảm nhận
Bạn phải đăng ký và login để gởi cảm nhận. Bấm vào đây để đăng ký
Sự kiện
Bình chọn
Bạn biết đến Hoa Thủy Tinh từ đâu?





User Online
93 người đang xem Hoa Thủy Tinh, trong đó có 0 thành viên và 93 khách