Bản không dấu Một bông hồng
(Hoathuytinh.com) Tôi đã luôn luôn nghĩ rằng ngày 8-3 chỉ dành cho những cô gái xinh đẹp và giỏi giang. Tôi cũng đã luôn luôn nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ có một món quà thực sự có ý nghĩa dành cho tôi trong ngày này, cho đến ngày 8-3 năm ấy...
Trên bàn học của tất cả những đứa con gái trong lớp đều có một bông hồng, cả bàn của tôi cũng vậy. Nhưng tôi chẳng lạ gì cái trò này nữa, cái đó là nhiệm-vụ-bắt-buộc-phải-làm của bọn con trai trong lớp rồi. Chắc chắn là Nick - lớp trưởng đã phân công mọi việc đây mà. Bàn tôi ở phía cuối lớp, chỉ trên mỗi bàn Nick. Tôi lặng lẽ ôm ba lô về chỗ ngồi quen thuộc.Tôi đi qua bàn thứ nhất, Kate đang chuẩn bị bóc hộp quà to nhất ra. Tôi đi qua bàn thứ hai, Caire lộ rõ vẻ tự hào trên khuôn mặt với cả núi quà trên bàn. Tôi đi qua bàn thứ ba, Mandy đang đọc tấm thiếp kẹp trong bó hồng nhung to tướng của anh chàng nào đó... Tất cả đều có rất nhiều quà, dĩ nhiên là trừ tôi ra, chỉ có mỗi một bông hồng được phân công tặng. Tôi cầm bông hoa của mhình lên. Một bông hồng gầy guộc, nhỏ bé và yếu ớt, xấu xí hơn những bông hoa khác, như chính tôi vậy.
Chuông reo, cô July bước vào lớp, ôm trên tay những bó hoa rất đẹp và to đến nỗi che gần hết cả khuôn mặt cô. Nick lấy đuôi bút khẽ chạm vào lưng tôi:
- Thôi rồi, không còn hoa tặng cô July!
Tôi cũng chẳng buồn quay xuống nữa, chỉ nói từ phía trên:
- Mình tưởng mấy bạn chuẩn bị kỹ lắm mà.
- Ừ, thế mà chẳng hiểu tại sao lại thiếu nữa. Bây giờ không biết tính sao đây...
Chắc chắn Nick đang rất lo lắng và lúng túng, dù không nhìn cậu ta nhưng tôi cũng đoán được điều này.
(...) Một thoáng im lặng.
Tôi cầm bông hồng nhỏ của mình, ngượng ngùng lén chuyển qua ngăn bàn cho Nick: "Bông hoa này được không?".
Nick mỉm cười: "Cảm ơn Lisa".
Tôi khẽ gật đầu. Tiếng vỗ tay chợt bừng lên khi Nick mang bông hồng tặng cô July.
Hết buổi học, tôi lại trở về nhà một cách lặng lẽ, như lúc đi. Không một bông hoa, không một món quà, điều đã quá quen thuộc với tôi. Nhưng trước khi tôi tra chìa vào ổ khóa cửa nhà thì một tiếng gọi làm tôi quay lại. Là Nick. Trên tay Nick là một bông hồng nhung to và đẹp. Tôi ngạc nhiên:
- Có chuyện gì thế, Nick?
- Tặng cho bạn này! - Nick đưa bông hồng cho tôi và nói khá nhanh nhưng tôi nghe rõ từng lời một - Mình muốn nói là bông hoa đẹp nhất để dành cho những cô gái biết hy sinh vì người khác. Đó chính là bạn, Lisa à. Một ngày 8-3 hạnh phúc và vui vẻ nhất sẽ đến với bạn. Tôi đón lấy bông hoa từ tay Nick, không biết phải làm gì, phải nói gì. Chưa bao giờ tôi được nhận một bông hoa mà thực sự có người muốn tặng cho tôi chứ không phải là vì "nghĩa vụ" của một chàng trai. và tôi chẳng thể nghĩ tới rằng người tặng tôi lại là Nick.
- Thôi nhé! Muộn rồi và mình phải về nhà. Chào Lisa!
Tôi vẫn đứng ngẩn ra trước cửa nhà. Thật may là trước khi Nick kịp đi xa, tôi đã kêu lên:"Cảm ơn Nick, cảm ơn bạn rất nhiều'. và tôi vẫn đứng mãi ở đó, vẫy tay chào Nick cho đến khi mắt tôi không thể nhìn thấy được hình cậu ta ở phía cuối con phố nữa
Hoathuytinh.com (Vui lòng ghi rõ nguồn nếu bạn sử dụng truyện này)
Sưu tầm bởi pretty worm ngày 25.09.2010. Có 41514 lượt xem. Đánh giá:
Gởi truyện này Yêu thích Chép về máy Đánh giá: 0 điểm (0 votes)
Cảm nhận
Gởi bởi darkness vào ngày 28.09.2010 10:51:26
danh 1 dieu cho 1 ng that xung dang.:
Gởi bởi mienhoangdacsb vào ngày 02.10.2010 02:10:16
Chuyện này ko hay lắm...ko thực tế..vì trên đời những hành động này rất nhiều..và ko dễ nhận được sự đến đáp vậy đâu các nhóc.
Gởi bởi dosongtu vào ngày 09.10.2010 07:21:50
Con người không cần phải làm điều vĩ đại, bạn mienhoangdacsb nói đúng, không dễ nhận ra và thực sự cũng hiếm người quan tâm đến điều nỏ nhặt như thế, vì họ luôn nghĩ đến một thứ to hơn. Tuy nhiên hiếm không có nghĩa là không có, ít nhất mình tin rằng trong số 6 tỉ người thì cũng phải có một người. Mình thích bài này.
Gởi bởi cryon_myshoulder vào ngày 09.10.2010 16:24:18
1 cau noi co the lam` tan vo 1 trai tim
1 cau noi co the lam trai tim dap tro lai
Gởi bởi phuonglinhbmt vào ngày 23.10.2010 11:12:11
xúc động quá đi à... Đôi lúc chỉ một cử chỉ nhỏ bé mà có thể làm cho người ta hạnh phúc biết nhường nào...
Gởi bởi sunny_thuy2009 vào ngày 28.10.2010 03:30:30
mình cũng đồny với mienhoangdacsb đúng là k thưc tế vì với cs vội vã như hiện nay thì quả thật k ai rãnh quan tâm những điều nhỏ nhặt và cũng khó tim dc người sâu sắc để nghĩ cho người khác, đa số họ nghĩ cho bản thân nhiều hơn, nhưng mình cũng đồng ý voi dosongtu mình thích bài này ^ ^....chỉ cần đối xử nhau bằng tấm lòng thì cuộc đời naøy thật đẹp làm sao....
Gởi bởi batuocdaiduong vào ngày 29.10.2010 12:21:00
mỗi một câu truyện dù có thực tế hay không, nhưng điều quan trọng là người đọc hiểu ra ý nghĩa câu truyện muốn nói các bạn à, đâu cần phải thực tế có xảy ra như vậy, vì hiện thực là mỗi người đọc câu truyện sẽ cảm nhận được ý nghĩa của câu truyện đó.
Gởi bởi haveaniceday vào ngày 02.11.2010 08:46:09
Bông hồng xinh xắn tặng em.
Em nghe hạnh phúc dịu êm từng ngày.
Con đường mưa bụi bay bay.
Có phải mắt ướt ngất ngây tim hồng
Gởi bởi haveaniceday vào ngày 02.11.2010 08:46:10
Bông hồng xinh xắn tặng em.
Em nghe hạnh phúc dịu êm từng ngày.
Con đường mưa bụi bay bay.
Có phải mắt ướt ngất ngây tim hồng
Viết cảm nhận
Bạn phải đăng ký và login để gởi cảm nhận. Bấm vào đây để đăng ký
Sự kiện
Bình chọn
Bạn biết đến Hoa Thủy Tinh từ đâu?





User Online
147 người đang xem Hoa Thủy Tinh, trong đó có 0 thành viên và 147 khách