Bản không dấu Đừng về quá nửa đêm
(Hoathuytinh.com) Cho đến bây giờ, khi chồng tôi có đủ dũng khí để nhắc lại kỷ niệm ấy như một niềm tự hào về vợ, nhiều người vẫn ngạc nhiên hỏi tôi: “Thật ư, chị đã không làm gì cả, chị đã đứng chôn chân suốt hai tiếng đồng hồ ở đấy?”.

Tôi không muốn nhắc lại một kỷ niệm mà ở đó, tôi là nhân vật chính khốn khổ, đơn độc, run rẩy, cuồng nộ, suýt hóa điên vì không biết làm sao cho đúng.


“Em đã làm đúng, ít nhất là để anh nể em đến mức… không dám nghĩ về ai khác nữa”, chồng tôi khẳng định.


Tôi tin anh, ít ra là cho tới giờ, năm năm đã đi qua vết thương lòng ấy, tôi vẫn còn giữ được anh cho hai đứa con của mình.



Đóa hồng ngọt ngào



Giác quan thứ sáu hình như là có thật. Bởi vì trong một hoàn cảnh cực kỳ bình thường, tự dưng tôi có cảm giác bất thường. Anh mua hoa tặng tôi nhân dịp Noel. Với người đàn bà hai con, sống trong cái “lồng” hôn nhân sáu năm thì việc nhận hoa của chồng trong ngày Noel là niềm vui bất ngờ. Tôi mang đóa hồng đỏ thắm đi cắm, miệng huýt sáo bài “Triệu đóa hồng”.

Lúc nào vui, tôi cũng thích huýt sáo “như đàn ông”, theo cách mà anh bảo “ghét nhất ở vợ”. Dạo này tôi vui hơn bởi tự dưng chồng có những cử chỉ đột biến sau nhiều năm chung sống với nhau.

Thi thoảng anh vẫn nhắn tin hỏi tôi đi ăn trưa với ai, mấy giờ về. Cao hứng, anh còn gởi tặng bài hát qua điện thoại di động. Những lời lẽ ngọt ngào khiến tôi thấy dịu bớt những bức bối trong lòng vì hai đứa con thay nhau ốm liên miên.

Vừa cắm hoa vào bình, tôi vừa líu lo với anh: “Hay là hôm nay em gửi con sang ngoại, hai đứa mình đi hâm nóng tình yêu ngoài đường nhé”. Có một cái gì đó giống như luồng điện lạnh chạm vào gáy tôi. Bất giác tôi quay lại, thấy anh đang đứng ngẩn người ra, nhìn mà như không nhìn vào tôi.

Giác quan thứ sáu mách bảo ngay cho tôi rằng dường như có điều gì bất thường trong ánh nhìn vô định ấy. “Anh!”, tôi gọi.

Chồng tôi như sực tỉnh, anh mấp máy điều gì đó. Tự dưng thấy hẫng hụt, tôi bê bình hoa vào phòng khách. Đi ngang qua anh, cảm giác như có một luồng điện lạnh khiến tôi sởn gai ốc.

“Em này!”, giọng chồng tôi đã trở lại bình thường. “Tối nay anh phải đi tiếp khách”. Im lặng. “Ông này bay từ trong Nam ra, sáng mai lại vào sớm, không gặp bây giờ thì mất cơ hội”, phớt lờ sự khó chịu hiện rõ trên mặt tôi, anh giải thích.

“Vậy thì em đưa con sang chơi với ông bà. Lúc nào về thì anh qua đón ba mẹ con nhé!”, ghìm một tiếng thở dài, tôi nhẹ nhàng nói với anh.

Tiếp khách, tiếp khách, tiếp khách! Đấy là điệp khúc mà tôi ghét nghe nhất ở chồng mình. Nhưng biết làm sao được, tôi không bao giờ cho phép mình cản trở công việc của chồng.

“Miễn là đừng bao giờ về quá nửa đêm”, tôi giao hẹn với anh, ngay từ khi bắt đầu bước vào hôn nhân. Đêm ấy tôi cũng nhắc lại với anh câu này. Và anh đã mỉm cười, âu yếm hôn vào trán tôi, thầm thì: “Tất nhiên rồi, vợ yêu quý ạ”.

Đêm ấy, có quá nhiều lời nói dối. Tôi gọi điện cho mẹ, nói dối là tôi muốn gửi con để đi nhà thờ cùng chồng. Tôi nói dối chồng rằng tôi chờ anh ở nhà ông bà ngoại. Một mối nghi ngờ không nguyên cớ khiến tôi nói dối những người thân yêu nhất bằng một giọng điệu thật thà nhất.

Tôi phải đi theo anh! Nhất định là thế, vì cái luồng điện lạnh lúc chiều vẫn không ngừng ám ảnh tôi.

… và lòng người man trá

Anh lên xe đi trước. Tôi lên xe đi sau. Tôi, trong vai một bà Noel, lặng lẽ theo đuôi chồng mình trong đêm Giáng sinh lạnh giá ấy. Tôi cảm thấy mình thật đáng sỉ vả khi làm điều này.

Lý trí chống cự, nhưng con tim yếu mềm lại cứ buộc tôi phải làm cái điều đáng sỉ vả ấy. Tôi không tin chồng, lần đầu tiên sau sáu năm chung sống, tôi nghi ngờ người đàn ông vừa hoan hỉ tặng mình một đóa hồng đỏ thắm.

Bộ đồ ông già Noel tôi vừa mua, tôi định vận vào để gây bất ngờ cho chồng con, không ngờ lại thành thứ cải trang, biến tôi thành một thám tử bất đắc dĩ. Tôi đã thủ một vai diễn không nằm trong kịch bản mình đã viết đi viết lại trong đầu. Để quà ở nhà, để con ở với ông bà ngoại, đầu óc rối như tơ vò, tôi theo dõi chồng.

Anh ra khỏi nhà 15 phút thì dừng lại gọi điện thoại. Mắt anh nhìn quanh như tìm ai. Chột dạ, tôi chỉ muốn nhắm tịt mắt lại để khỏi chứng kiến đôi mắt anh ngạc nhiên khi nhận ra mình. Nhưng đến cả cái cụp mắt lại, tôi cũng không thể. Thần kinh tôi căng thẳng đến mức tôi cứ mở to mắt nhìn anh.

Dường như anh có lướt qua tôi, cũng cái nhìn mà cứ như không hồi chiều. Môi anh nở một nụ cười, tay khua khua lên bầu trời vẻ reo mừng.

30 giây sau, tôi đã kịp hiểu anh đón chờ điều gì. Một cô gái. Giữa phố phường đầy người trong đêm ấy, ngồi trên yên xe máy, chân tôi như muốn khuỵu xuống. Tay tôi run đến mức không bóp nổi còi, đầu óc tôi choáng váng, xây xẩm như người tụt huyết áp. Vậy mà tôi theo được họ.

Họ mua mũ ông già Noel, họ mua hoa, họ mua mấy bắp ngô nướng… Họ đi, tôi đi. Họ dừng, tôi dừng. Họ âu yếm. Tôi hoang vu. Cuối cùng, họ rẽ vào nhà nghỉ. Cuối cùng, tôi khựng lại trước nhà nghỉ, rồi còn đủ tỉnh táo để đi nhanh qua đó.

Lập bập mãi tôi mới rút được điện thoại ra. Không cần nhìn số, tôi bấm nút. Có tín hiệu chuông reo. Không ai cầm máy. Tôi nhìn vào số đang gọi đi. “Nhà mình”. Bàn tay vô thức của tôi đã tìm về cái gọi là tổ ấm, với một hy vọng hão huyền rằng sẽ có anh ở đầu dây bên kia, anh đang đợi tôi về đón Giáng sinh.

Tôi đứng chôn chân dưới gốc cây bàng, mắt nhìn lên tấm kính mờ của nhà nghỉ. Tấm kính nào hắt đèn ra ngoài đều có thể là nơi chồng tôi đang trú ngụ. Có bao nhiêu gã đàn ông xin phép vợ đi tiếp khách vào đêm Noel như chồng tôi?


Lời nói dối cuối cùng


“Nếu như lúc ấy vợ ông xông vào làm tanh bành mọi chuyện, thì ông sẽ đứng về phía ai?”, hai năm sau, bạn anh đã hỏi anh câu này. “Đừng đặt ra giả thiết khó khăn ấy, bởi vì vợ tôi đã để sẵn sàng cho tôi một giải pháp đơn giản hơn nhiều” anh bảo. “Cô ấy trói chặt tôi bằng sợi lạt mềm”. :)

Lúc đứng chôn chân dưới gốc bàng chờ anh, tôi không đủ tỉnh táo để nghĩ ra các tình huống. Tôi bấm điện thoại tứ tung, hễ ai a lô là tôi lại máy móc nói lời chúc Giáng sinh. Mẹ tôi cũng nhận được một lời chúc như thế. Bà ngạc nhiên gọi lại cho tôi, hỏi tại sao giờ này hai vợ chồng chưa về để đón các con.

Nhắc đến con, tôi như bị giội một gáo nước lạnh, thoát dần cơn mộng mị. Tôi đã gọi điện cho tất cả các số điện thoại có thể gọi được, trừ số máy của con người phụ bạc, dối lừa trong khu nhà nghỉ kia.

Tôi muốn xông vào đấy đập phá tan tành tất cả những gì có thể đập phá được. Cào cấu gương mặt quen thuộc suốt bao nhiêu năm cận kề bên mình. Gào thét, khóc lóc, sỉ vả. Nhưng không hiểu sao tôi vẫn cứ đứng đấy, không làm gì khác ngoài động tác bấm số và chúc mừng.

Nghe xong điện thoại của mẹ, tôi nhìn đồng hồ. 22 giờ 30 phút. Tôi bấm vào số còn lại: “Anh tiếp khách xong chưa? Ừ, vậy cùng về nhé, em đang chờ anh dưới gốc bàng ngoài cửa này”…

“Anh đã gần như chết đứng tim khi nghe đến câu cuối cùng của em”, chồng tôi nhớ lại. Tôi thì thực sự đứng tim khi nhìn thấy anh lầm lũi bước ra từ cái nhà nghỉ ấy. Anh vẫn còn mất vài phút nữa để nhìn ra tôi, bà già Noel đứng cô độc trong bóng tối.

Anh phải gọi taxi đưa tôi về vì tôi đã ngất đi. Anh nói dối bố mẹ tôi, nói dối các con tôi rằng chúng tôi bị tắc đường ở nhà thờ, không về được. Đó là lời nói dối vô hại nhất trong cái đêm đáng quên ấy.

Khi tôi tỉnh lại thì thấy anh vẫn đang cầm tay tôi, áp vào bên má sũng nước của anh. Đến giờ tôi vẫn ngạc nhiên vì sao một người mau nước mắt như tôi lại không nhỏ giọt nước mắt nào trước sự thật tàn nhẫn đến thế.

Anh hỏi tôi có thể tha thứ cho anh không. “Miễn là đừng về quá nửa đêm”, tôi mệt mỏi nhắc lại giao ước ngày nào. Nước mắt lăn dài trên má anh. Tôi quay lưng vào nhau. Tôi sợ phải nhìn một người đàn ông khóc.

Chẳng cần anh hứa hẹn hay thề thốt gì, nhưng tôi biết không bao giờ tôi để mất anh lần nữa.

Một đêm Noel quá lạnh, đủ để anh phải đền trả tôi những đêm ấp áp còn lại của cuộc đời này.

:)
Hoathuytinh.com (Vui lòng ghi rõ nguồn nếu bạn sử dụng truyện này)
Sưu tầm bởi woody ngày 18.05.2009. Có 46164 lượt xem. Đánh giá:
Gởi truyện này Yêu thích Chép về máy Đánh giá: 5 điểm (9 votes)
Cảm nhận
Gởi bởi batam vào ngày 18.05.2009 05:07:13
Một thằng chồng khốn nạn
Gởi bởi lightwind0102 vào ngày 18.05.2009 05:39:11
Mình vẫn chưa lập gia đình...Có lẽ đàn ông ai cũng vậy...
Nhưng nếu người con gái đó là mình thì mình sẽ làm gì trong hoàn cảnh đó đây nhỉ ? ...

Chắc là mình cũng sẽ làm như cô ấy thôi...

"Một đêm Noel quá lạnh, đủ để anh phải đền trả tôi những đêm ấp áp còn lại của cuộc đời này."
Gởi bởi dark_baron41 vào ngày 18.05.2009 05:53:33
@batam: ko đến nỗi thế chứ. Nói thật con người mà ko thể tránh khỏi những lúc có sai lầm. Bây giờ đâu chỉ có đàn ông như thế thôi đâu "Anh hùng khó qua ải mỹ nhân" đàn ông rất yếu đuối trong những chuyện này. Cái chính là anh chồng đã biết quay đầu lại. Biết sai phải sửa đó là hành đồng tốt mà. Nói thật nếu như theo câu nói này thì batam chắc sẽ làm loạn lên và thế là.... Cái mình cảm phục trong câu chuyện này đó là sự xử lý hết sức bình tĩnh của người vợ. đã giữ cho hạnh phúc gia đình được êm đẹp và anh chồng dù sao cũng phải khen 1 câu là đã biết quay đầu. Quay đầu là bờ nhưng nếu bạn ko cho người ta cơ hội quay đầu thì người đó sẽ đi mất... HTT cũng có 1 câu truyện mà mình rất thích đó là "Không thể tiến thì vẫn không sao, không biết dừng thì có thể gặp nguy hiểm lớn. Khi còn chưa tiến thì hãy tính tới lúc nào
cần dừng"
Gởi bởi dark_baron41 vào ngày 18.05.2009 05:54:00
bên cạnh đó là 5 sao cho câu chuyện rất hay và đầy tính thực tế này
Gởi bởi nolove vào ngày 18.05.2009 05:54:11
nolove hiểu rất rõ hoàn cảnh này , nolove cũng có gia đình rồi mà , va nolove còn hiểu rõ hơn trường hợp này không muốn biện minh hay thế nào nhưng nolove là người bị ông trời trêu đùa nhiều trong tình cảm , lấy một người nhưng lại yêu một người khác và nolove cứ phải sống như thế ít ra là 1 năm nữa. Nhưng nolove may mắn hơn một chút khi người "vợ " của mình cũng hiểu nolove yêu ai nên cuộc sống của nolove không có những câu nói dối phũ phàng kia chúng tôi sống như hai người bạn thân cùng trọ trong một khu trọ mỗi đứa một phòng .
Gởi bởi nhuchieclavang vào ngày 18.05.2009 06:22:09
Lá Vàng thích câu chuyện này từ rất lâu rồi và thích cách xử sự của người phụ nữ trong câu truyện này. Cuộc sống... ai cũng có những sai lầm... chỉ có điều... sau khi trải qua những sai lầm đó thì người ta sống theo hướng nào thôi! Cần có một tấm lòng... như thế sẽ có hạnh phúc vẹn toàn!
Gởi bởi masuhin vào ngày 18.05.2009 06:35:00
..... cay đắng, phũ phàng, chân thật và đầy cảm xúc.
@batam: con người, nam hay nữ, ai cũng có thể phải rơi vào cái cảnh đó thôi batam àh. Có người chồng phụ bạc vợ, cũng có người vợ phụ lòng tin của chồng. Và đúng như dark_baron nói, cái wan trọng ở mỗi con người, là cái dũng khí, cái còn lại sau khi phạm sai lầm. Nếu bik sai, bik nhận ra cái đúng, và có dũng khí chấp nhận nó, sửa đổi nó, thì vẫn còn cứu vãn đc, vẫn còn là 1 tâm hồn đáng trân trọng.
Nếu người chồng trong câu chuyện đó vẫn "chấp mê bất ngộ", vẫn típ tục dan díu với cô nhân tình, bỏ mặc người vợ, và từ đó lạnh nhạt, dẫn đến ly dị, con cái bơ vơ thì sao???
May mắn sao, anh tâ vẫn còn đó, nhân cách 1 con người tốt, và đã hành động đúng. Chúng ta hãy thoáng hơn trong tâm hồn, " đánh kẻ chạy đi chứ ko ai đánh người chạy lại"....
Cám ơn về 1 câu chuyện rất thật, rất xúc động và giàu kinh nghiệm cho những bạn trẻ như chúng ta học hỏi.
5 sao cho câu chuyện này ^^
Gởi bởi woody vào ngày 18.05.2009 06:44:30
Thực ra người chồng trong câu chuyện này cũng không đến nỗi nào đâu :) Đàn ông trăng hoa thì nhiều lắm, nhiều người còn tệ hơn thế này nhiều, rất nhiều :)

Sự tuyệt vời của người vợ thì khỏi nói gì rồi ha :) Yêu thương, nhẫn nhịn và xử lý vô cùng tinh tế :). Riêng người chồng thì cũng biết "ngọt ngào" với vợ hơn một chút khi .... có lỗi :). Đành rằng sự ngọt ngào này có mục đích nhưng thử hỏi mấy ai biết thương yêu vợ hơn khi lỡ vui vẻ với một mối tình nào đó bên ngoài :). Hơn nữa anh lại hiểu biết :), khi cái lỗi "vốn có" bị vỡ lỡ, anh nhìn ra được tội của mình và cách xử sự "rất đúng" của vợ nữa, đủ để anh "trả những đêm ấp áp còn lại của cuộc đời mình" cho vợ anh :). Mấy ai làm được :)

Đó với Woody cũng là một tình yêu tuyệt đẹp :)
Gởi bởi tueftu vào ngày 18.05.2009 07:06:18
thực sự là không biết diễn tả thế nào nữa.
Gởi bởi love04-09 vào ngày 18.05.2009 08:34:52
Cảm giác muốn ngất xĩu!!! Khinh khủng.
Gởi bởi kittykirakira vào ngày 18.05.2009 12:07:24
truyện này em Kitty đọc trong báo Hạnh Phúc Gia đình rùi thì phải...

truyện hay bởi tính nhân văn của ng` phụ nữ.1 kết thúc hậu...Và mình đủ lớn để nhận ra là,mẹ mình cũng từng giống ng` phụ nữ ấy...

cám ơn bạn nhìu hen
Gởi bởi chuppa_chup vào ngày 18.05.2009 12:15:50
thật sự là sẽ đau lắm...chỉ là ng yêu, mà khi ng ta nói dối mình để đi với 1 ng khác, đã muốn lịm đi rồi....cuộc đời là thế, nước mắt hay nụ cười, vẫn phải bước tiếp thôi. Bao dung và tha thứ đc thì hãy tha thứ -_-
Gởi bởi meonaughty vào ngày 18.05.2009 14:10:31
...hi` lòng tin được trả bằng thứ ấy đấy :))
Gởi bởi nguyenth_1988 vào ngày 18.05.2009 19:07:36
ghét đờn ông!
Gởi bởi thienngan vào ngày 19.05.2009 00:40:22
dãman.com!!!!!!!!
Gởi bởi batam vào ngày 19.05.2009 01:11:49
@dark : bạn sai rùi, tớ sẽ chẳng làm loạn lên đâu. Tớ chẳng bao giờ làm xấu mình để người ta cười đâu. Nếu là cô vợ... thì tớ sẽ gọi điện ngay cho anh ta khi vừa thấy anh ta vào khách sạn cùng con quỷ cái kia. Và rùi sẽ cùng về nhà và cùng ký vào đơn li dị... ko ầm ĩ, ko khóc lóc. Nếu anh ta còn bít nghĩ thì anh ta sẽ phải hối hận cả đời vì đã fản bội.
Gởi bởi kemlyle vào ngày 19.05.2009 08:30:20
Mọi người đã phân tích kĩ như vậy mà bạn cũng không chịu hiểu hả batam?bạn có chắc là suốt cuộc đời này bạn không bao giờ gặp những sai lầm?có chắc là không cần được tha thứ?nếu bạn làm vậy,người chồng sẽ đau khổ,nhưng người hối hận cả đời không phải anh ta mà là bạn,vì bạn không cho người ta,và cả mình 1 cơ hội,để hưởng những ngày ấm áp còn lại sau 1 đêm giáng sinh lạnh.
Gởi bởi dark_baron41 vào ngày 19.05.2009 12:24:18
@batam: Chỉ 1 câu thôi hãy nghĩ đến những đứa con :)
Gởi bởi batam vào ngày 20.05.2009 03:56:25
những đứa con có cần 1 người cha đã fản bội mẹ của chúng ??? chúng sẽ nghĩ sao khi biết cha mình là loại người đó ??? Có những sai lầm có thể tha thứ được, nhưng có những sai lầm ko thể nào tha thứ được.... miệng thì nói là tha thứ nhưng trong lòng còn bức rức, còn ấm ức thì có gọi đó là sự tha thứ ??? Tôi ko đủ bao dung và cao thượng để tha thứ cho người fản bội.
Mỗi người 1 cách sống, ko fải ai cũng giống ai. Có lẽ tình cảm của tôi khá lạnh lùng và dứt khoát. Nhưng tôi bít chắc 1 điều là tôi sẽ ko bao giờ hối hận vì 1 kẻ fản bội. Và tôi sẽ làm cho anh ta sẽ hối hận suốt đời vì đã fản bội tôi.
Gởi bởi masuhin vào ngày 20.05.2009 04:28:11
:)) batam này, sống ở đời, mà cứ hận thù nhau thế liệu có thể vui vẻ và thoải mái đc chăng? mas ko dám phản đối cách sống của bạn, mỗi người 1 suy nghĩ. Nhưng có 1 đìu, mas có thể chắc đc là, 100% nhân loại, ko ai có thể sống vui vẻ và thoải mái đc nếu như cứ đeo cái gông cùm "thù hận" cả.
Bạn thử thành thật với chính mình, tự hỏi và tự trả lời, ko phải với bất kỳ ai, mà chính bản thân mình, bạn đã từng làm ai bùn lòng, từng làm thất vọng 1 niềm tin của người khác, hay làm tổn thương đến ai chưa?
Nếu bạn trả lời là chưa, ko hề, thì xin lỗi, bạn là thần thánh rồi, ko phải con người nữa, và mas ko dám nói chuyện nữa.
Còn nếu câu trả lời là có, thì bạn thử nghĩ, nếu ai cũng giống mình, ko bao giờ tha thứ cho người từng có lỗi với mình, phản bội lòng tin mình, làm mình tổn thương, thì cả thế giới này sẽ còn lại những jì??? Liệu bông HOA THỦY TINH của chúng ta có thể nở? Có thể quy tụ lại những tâm hồn cao đẹp trong diễn đàn này???
Sống trên đời, là để yêu thương lẫn nhau, chứ ko phải thù hận lẫn nhau, bạn àh ^^
Thân
Gởi bởi willypham vào ngày 20.05.2009 04:35:15
@ batam: là CON KO CÓ QUYỀN CẦN HAY KO CẦN CHA MẸ CHÚNG, DÙ THẾ NÀO CHA MẸ VẪN LÀ CHA MẸ, CON KO CÓ TƯ CÁCH NÓI LÀ CẦN HAY KO...

qua vấn đề khác: nếu như người cha đó bỏ đi thì những đứa con đó sẽ ra sao... bạn có bik suuy nghĩ ko vậy.. đã bao h thấy cảnh gia đình chia ly chưa, bạn đã sống trong ja đình mà ba mẹ ly dị chưa nếu chưa thì shut up lại đi.... người mẹ đó vì con đã chấp nhận thật là cao thượng đó chính là tình mẫu tử thiêng liêng... tôi phục bà mẹ đó và cười khẩy khi đọc comment của bạn.

thân.
Gởi bởi batam vào ngày 20.05.2009 04:57:07
Một người cha, tạo ra con cái, rùi fản bội gia đình... đi trăng hoa bên ngoài, quay về nhà mún vợ con fải tôn trọng mình ??? Đời này có lý nhỉ ???? Nếu Cha tôi từng fản bội Mẹ tôi thì tôi chắc chắn rằng tôi cũng ko nhìn ông ta bằng 1/2 con mắt (nhưng Gia Đình tôi vẫn ấm áp cho đến lúc này - tôi hạnh phúc vì điều đó)
Tôi ko fải là thánh - nhưng có thể trong tình cảm tôi chưa hề làm ai fải đau khổ hay mất niềm tin gì cả, và ngược lại tôi từng bị đau khổ, từng bị mất niềm tin... nên tôi rất trân trọng tình cảm của người khác dành cho mình. Và tôi cũng ko dám nhận mình có tâm hồn cao đẹp.
Ai mún cười thì cứ việc cười... vô tư. Làm sao có thể tiếp tục chung sống với 1 con người mà mình đã ghê tởm (nói ra thì hơi sex một chút... anh ta có thể quan hệ song song với 2ng phụ nữ cùng lúc mà còn cảm thấy vui vẻ thoải mái nữa). Tôi ko thể nói ra 2 từ tha thứ khi mà trong lòng chưa tha thứ, sự fản bội đối với tôi ko bao giờ tìm thấy được 2 từ đó.
Coi như tôi bất hạnh vì đã có 1 người chồng như thế, con tôi vô phước vì có 1 người cha chẳng ra gì.
Gởi bởi thienthankhoc vào ngày 20.05.2009 09:52:45
Nếu mình ở trong trường hợp đó thì sao nhỉ...?chắc mình sẽ không tha thứ đâu. Đàn ông hình như ai cũng vậy thì phải...?
Gởi bởi lategoodbye90 vào ngày 20.05.2009 10:42:04
Đến chúa còn đợi người ta chết rồi mới phán tội. Là người thì ta lấy quyền gì phán tội với chỉ 1 sai lầm
Gởi bởi dark_baron41 vào ngày 20.05.2009 16:10:05
thôi mọi người ơi đừng cãi nhau nữa mỗi người 1 cách nhìn 1 cách cư xử tùy theo tính cách đây là chúng ta ko ở trong trường hợp này nhưng rồi đến lúc rơi vào chúng ta lại xử lý khác thì sao. Tương lai chẳng ai biết được. Dù sao cũng khuyên ss tám nên bình tĩnh trước mọi sự trong cuộc sống không chỉ cái chuyện này mà là mọi chuyện á :) đôi khi mạnh tay không phải là cách xử lý tốt nhất đâu :) em chả nói thêm nữa đâu chúc cả nhà một cuộc sống vui vẻ và một gia đình hạnh phúc
Gởi bởi dark_baron41 vào ngày 20.05.2009 16:11:58
xin lỗi tất cả mọi người nếu như em đã vô tình khơi mào cho vụ này ^^!
Gởi bởi meomacma vào ngày 20.05.2009 19:41:00
"Anh/em hứa sẽ giữ lòng trung thuỷ với em/anh khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi bịnh hoạn cũng như lúc mạnh khoẻ để yêu thương và tôn trọng em/anh mọi ngày suốt đời anh/em”

Người ta có thể nói làu làu câu nói ấy, nhưng chỉ hiểu thật sự khi sống với nhau.
Người ta tha thứ để hạnh fúc hơn, ko fải để thánh thiện hơn
Gởi bởi saolion vào ngày 21.05.2009 08:48:07
mình ủng hộ ý kiến của batam...co những sai lầm có thể tha thứ nhưng cũng có những sai lầm không thể dễ dàng tha thứ...khi mà chúng ta vẫn còn nặng trĩu trong lòng...cầm phải có thời gian...
Gởi bởi zinzin vào ngày 21.05.2009 17:28:22
không còn gì để nói
:(
Gởi bởi kemlyle vào ngày 22.05.2009 05:27:42
mình đã từng ở hoàn cảnh ấy,nhưng không phải người vợ mà là đứa con.Mình cùng lúc nhìn thấy người mình gọi là ba vẫn sinh hoạt bình thường ở nhà,và âu yếm bên người phụ nữ khác.Lúc đó,mình đã muốn cầm dao đi thăng tới và giết kẻ phụ bạc kia rồi.Nhưng mẹ mình thì khác,bà đã tha thứ(cho dù mình không hài lòng)với một lời giải thích:rồi con sẽ lớn,rồi sẽ yêu,hạnh phúc và đau khổ vì tình yêu,và rồi con sẽ biết lựa chọn giữa tha thứ và hận thù.Mình mặc kệ,không nhìn mặt ba mãi đến năm 20tuổi,suốt những năm tháng đó,dù bề ngoài không có gì,nhưng âm ỉ trong lòng mình ,có cái gì đó rất nặng nề và khó chịu.Mẹ đã tha thứ,ba đã hối hận,sống vui vẻ,hạnh phúc với nhau rồi,giờ tóc đã bạc,mình đã lớn,và không ai nói gì,tự lòng mình,muốn yêu thương và được yêu thương,muốn tha thứ và được tha thứ,....Vào một ngày đẹp trời,mình mua tặng ba 1 dao cạo râu,rồi mình nhận được nhiều hơn món quà mình vừa cho đi,vì giờ đây cuộc sống của mình là những chuỗi ngày hạnh_phúc_thật_sự nối tiếp nhau.
(tặng batam,chúc bạn luôn sống vui với những gì bạn lựa chọn)
Gởi bởi lategoodbye90 vào ngày 24.05.2009 04:53:03
Không có sự tha thứ, nhẫn nhịn, không có sự cao cả, không có lỗi lầm. Chỉ có tình yêu.
Gởi bởi masuhin vào ngày 24.05.2009 17:00:13
Như đã nói, con người sống ở đời, là để yêu thương, chứ ko phải để thù oán lẫn nhau, liệu ta có thể vui vẻ khi oán thù 1 ai đó????
Và như lategoodbye90 nói, đến Chúa Trời bên Công Giáo hay Diêm Vương trong phong tục dân gian, cũng đợi ta chết rồi mới phán tội, thì sao ta lại nghiêm khắc hơn họ nhỉ? Liệu ta có đủ quyền và khả năng nhận định như họ?
Hãy xem trường hợp của kemlyle mà học hỏi, 1 bài học về tình yêu thương và cái cho đi....
Thanks woody, dark_baron41, willypham, kemlyle, lategoodbye90 và cả batam
Gởi bởi batam vào ngày 25.05.2009 01:52:24
Sống trên đời là để yêu thương, chứ ko fải để thù oán nhau.... ek ek thánh thiện wá. Cao cả wá, ngưỡng mộ wá.... Chắc Batam ko dám nói gì với những tâm hồn thánh thiện thế đâu.
Bởi vì Batam chỉ là người thường, một phó thường dân, một kẻ tự do ngoại đạo chỉ biết là sống có yêu, có thương, có giận, có hờn và có căm thù với những kẻ mà xứng đáng đem ra "câu cá sấu".
còn cái câu nói gì mà chúa chỉ đợi khi con người ta chết mới phán tội ấy...hehe nói thiệt là Batam sẽ học hỏi câu này khi có tội zới ai đó Batam sẽ nói cho họ nghe hehehe.
Gởi bởi batam vào ngày 25.05.2009 01:55:21
ủa mà hok bít sau khi nói xong cái câu "thánh thiện" ấy thì người ta có nói mình bị "thần kinh" hok ta ???
Gởi bởi lategoodbye90 vào ngày 25.05.2009 11:02:30
Có lẽ mọi người đã quá "công kích" batam để rồi gây ra khẩu chiến. Như đi theo 1 con đường có 2 ngã rẽ, có chắc người rẽ phải đúng, còn người rẽ trái lại sai? Theo mình thì batam đúng, các bạn cũng đúng, chỉ là chúng ta chọn ngã rẽ khác nhau thôi.
Gởi bởi dark_baron41 vào ngày 25.05.2009 13:31:25
Chuẩn! Tốt hay ko là ở cái nhìn của mỗi ng mà thôi có những người thik cuộc sống nhần nhã có người lại muốn một cuọc sống sôi động có ngừoi cho làm việc này là tội ác nhưng cũng có người không. Cuộc đời mỗi người một ý tưởng sẽ chẳng đi đến đâu nếu cứ khăng khăng bảo vệ ý tưởng của mình mà quên đi người khác nghĩ gì. đây là sai lầm mà mình mắc phải nhiều nhất trong hơn 20 năm có mặt trên đời :) Mình rất hay khuyên người khác nhìn theo cái nhìn của mình với cuộc sống và đôi khi do ko cẩn thận nên gây ra khẩu chiến, nhưng thường chỉ là khẩu chiến trên giấy, trên mạng vì mỗi khi đọc 1 lời nói ai cũng sẽ ép cho nó 1 giọng điệu theo suy nghĩ của mình và theo cảm xúc của mình lúc đó, nên đôi khi người nói dường muốn nói rất nhẹ nhàng lại bị hiểu là đang to mồm muốn cãi nhau =)). Haizzzzzzzz đang cố gắng để thay đổi và có cái nhìn nhiều chiều hơn :)
Gởi bởi keobonbon vào ngày 25.05.2009 13:36:24
thích nhất tiêu đề của truyện "Đừng về quá nửa đêm" ... :)
Gởi bởi minhtu197 vào ngày 26.05.2009 03:59:30
ng phụ nữ này thật tuyệt vời, mình cảm thấy rất khâm phục, nhưng trong thâm tâm bất kỳ 1 ng phụ nữ nào có cảm thấy thoải mái khi tiếp tục chung sống với ng chồng đã từng ngoại tình ko?
Nếu là mình thì thì mình ko thể nào chấp nhận đc, thà ko biết chứ nhất quyết ko thể làm ngờ như ko thấy j đc.
Gởi bởi minhtu197 vào ngày 26.05.2009 04:11:18
Yêu thương, chung sống với 1 ng, để rồi bị phản bội, có ng tha thứ có ng ko, đều là cách mà ng ta chọn lựa cho mình. Ko hẳn chia tay là thù hận, là ko tha thứ, là đau đớn, mệt mỏi, chỉ là cách 1 con ng tìm đến sự giải thoát, tìm đến sự thanh than trong lòng mình. Nó cần hơn nhiều so với cái đc gọi là cao thượng, tha thứ, để rồi bên nhau liệu họ có dày vò chính mình hay chính ng bị mắc lội kia...
Gởi bởi batam vào ngày 27.05.2009 00:52:55
chia tay cũng là giải thoát cho nhau... để ko nhìn thấy nhau và ko cảm thấy ghê tởm nữa.
Gởi bởi xuieu vào ngày 27.05.2009 16:00:08
đàn ông thì ai kô mắc sai lầm...nhưng anh ta biết nhận ra điều đó là sai và quay đầu lại với tổ ấm của mình thì quả thật anh ta là một người đàn ông có trách nhiệm với gia đình mà mình tạo dựng nên...con cô vợ quả thật là người phuụ nữ mạnh mẽ...và biết cảm thông cho chồng...truyện hay lắm...peace!!!
Gởi bởi cafe_mot_minh_83 vào ngày 17.06.2009 04:13:11
k phải ai cũng có thể làm như thế. Tại sao cứ đòi hỏi người phụ nữ phải biết cách tha thứ cho những sai lầm của đàn ông? Tại sao đàn ông thì có quyền sa ngã và được phép quay đầu? Nếu người phụ nữ mắc sai lầm tương tự, chuyện gì sẽ xảy ra????Nếu là mình, có thể mình cũng k làm to chuyện, có thể mình sẽ cho phép người ấy chọn lựa... không la lối, không gì cả... NHưng dark_baron41 nên nhớ rằng mặc dù đã tha thứ nhưng vẫn còn đó những nghi ngờ. Nếu bạn muốn sống cùng với một người sẽ nghi ngờ mình suốt phần đời còn lại của mình thì hãy yếu đuối và mắc sai lầm nhé.
Gởi bởi dark_baron41 vào ngày 26.06.2009 10:59:33
mình chỉ nói về cách hành xử ko nói về vấn đề nam hay nữ. Cái chính mình cảm phục là ng phụ nữ trong truyện. Còn ai cho rằng thế là đúng hay sai ko quan trọng vì đơn giản nó chỉ là suy nghĩ của mỗi ng mà thôi mỗi ng có 1 suy nghĩ và rất khó khi muốn ng khác suy nghĩ giống mình. Mình ko muốn nhắc lại nữa mệt lắm ...........
Gởi bởi thanhhien vào ngày 04.07.2009 04:32:55
câu chuyện tuyệt lắm bạn ah!
Gởi bởi thanhhien vào ngày 08.07.2009 14:59:43
khi thời gian không thể chữa lành vết thương thì hãy để sự tha thứ làm điều đó nha!
Gởi bởi ruangoc vào ngày 09.07.2009 09:26:55
đọc lại một commen?nhưng hình như là không phải?không biết người ta cố tình không hiểu hay người ta nói dối?
Gởi bởi lion2411 vào ngày 19.07.2009 08:51:06
hay wá.ứoc gì mình cũng có 1ngừoi vợ như vậy !1 ngừoi vợ biết điều !!!!
Gởi bởi matngocduyendang02 vào ngày 17.08.2009 19:45:07
Giờ đã hiểu tại sao người ta nói trong gia đình người phụ nữ mới là người làm nên tất cả.
Và hiểu tại sao... hai cô gái khác đã có được hai người đàn ông của mình... :)
Cảm ơn..
Gởi bởi thanhphongvan vào ngày 20.08.2009 07:12:07
Chj ít ten dó cung còn bít suy ngi,con gái may ng còn tôi tê hon nhju.
Gởi bởi maichinh vào ngày 06.09.2009 12:20:19
minh cung da ngoi cho chong den gan 2 gio sang trong khi do chong minh dang o ben mot nguoi con gai khac,ca dem minh da day vo dan vat chinh ban than minh va ca anh nua.Nhung cuoi cung minh quet dinh de mac cho so phan thoi.Neu con yeu nhau thi anh se quay ve con neu ko thi minh cung se ko ju anh lai.Minh don jan hon ban vi minh ko co con de troi anh ay
Gởi bởi congchuatuyet vào ngày 21.09.2009 19:21:52
Thật là buồn khi biết 1 nưa kia cuả mình đã từng phản bội minh.
Gởi bởi ng_honganh vào ngày 26.10.2009 07:47:16
một người vợ tốt...
Gởi bởi mankid_bn vào ngày 27.10.2009 13:07:39
kinh khủng
Gởi bởi chieclacuoicung vào ngày 24.02.2010 08:35:47
Cảm giác thật đau khổ phải không? nếu là mình, có thể mình không thể tha thứ cho chồng mình vì điều đó.
Gởi bởi nhocdongco vào ngày 26.02.2010 05:21:34
Cô ấy thật sự đã rất dũng cảm....Nếu là nhoc, hok bít nhoc sẽ làm gì nữa, có lẽ là đã ngồi khóc ngất ở một nơi nào đó...Nhoc vẫn chưa lập gia đình....nhưng hi vọng tình yêu của nhoc sẽ hok như trong truyện này :)
Gởi bởi nhok vào ngày 26.02.2010 08:02:23
"Một đêm Noel quá lạnh, đủ để anh phải đền trả tôi những đêm ấp áp còn lại của cuộc đời này."
Gởi bởi nhok vào ngày 26.02.2010 08:02:53
"Một đêm Noel quá lạnh, đủ để anh phải đền trả tôi những đêm ấp áp còn lại của cuộc đời này."
Gởi bởi hu0ngxjnh86 vào ngày 16.08.2010 02:43:12
Sao chị mạnh mẽ và lòng vị tha của chị quá cao thượng. em mà như chị chắc mọi việc đã vỡ tung ra rồi.........!
Gởi bởi hu0ngxjnh86 vào ngày 16.08.2010 02:44:41
nếu là mình thì chuyện này sẽ ám ảnh suốt cuộc đời còn lại mất...!
Gởi bởi utmo vào ngày 07.12.2011 17:52:11
toi k bit.trc khi gap pai chin tuong tu, toi nghi rag se chang bao h tha thu.khi vap pai moi hiu...........that kho khan de noi loi chi tay
Gởi bởi utmo vào ngày 07.12.2011 18:01:14
j nhi?ai do da noi rag phu nu rat de dag tha thu nhug ho k phai la ng de wen.den mot luc nao do, moi chin trong qua khu se troi day, ro rag nhu luc no vua xay ra.noi dau lap lai them lan nua.ca 2.ca nhung ng xung quanh.liu rag co nen tha thu???
Gởi bởi batfcoc vào ngày 27.09.2012 05:24:38
Một tin nhắn điện thoại cũng đủ làm tôi suýt ngất. Mà có lẽ, cách của người phụ nữ đó thật sáng suốt.
Viết cảm nhận
Bạn phải đăng ký và login để gởi cảm nhận. Bấm vào đây để đăng ký
Sự kiện
Bình chọn
Bạn biết đến Hoa Thủy Tinh từ đâu?





User Online
236 người đang xem Hoa Thủy Tinh, trong đó có 0 thành viên và 236 khách