Bản không dấu Tình yêu của cha mẹ
(Hoathuytinh.com) Ông lão 80 tuổi ngồi trên chiếc ghế sô-pha cùng người con trai trí thức 45 tuổi. Đột nhiên có tiếng một con quạ gõ gõ cái mỏ vào ô của sổ của căn nhà.
Hãy quan tâm, ân cần...

Người cha già hỏi con trai: “Cái gì vậy?”.


Người con trai trả lời: “Một con quạ”.


Vài phút trôi qua, người cha lại hỏi con trai: “Cái gì vậy?”.


Người con trả lời: “Cha, con đã nói với cha rồi. Đó là một con quạ”.


Một lúc nữa lại trôi đi, người cha già lại hỏi: “Cái gì thế?”.


Đến lúc này, có chút bực dọc, khó chịu trong giọng điệu của người con trai khi anh ta trả lời cha: “Đó là một con quạ, một con quạ”.


Một lúc lâu sau, người cha lại hỏi con trai cũng vẫn câu hỏi “cái gì thế?”.


Lần này người con trai thực sự tức giận hét vào mặt người cha già mà rằng: “Tại sao cha cứ hỏi đi hỏi lại con cùng một câu hỏi thế hả? Con đã nói bao nhiêu lần rồi, đó chỉ là một con quạ. Cha không hiểu hả?”.


Thoáng chút ngần ngừ, người cha đi vào phòng mình, mang ra một cuốn nhật kí đã cũ nát. Cuốn sổ ông giữ gìn kể từ khi người con trai ra đời. Mở một trang, người cha đưa cho cậu con trai đọc. Khi người con trai đón lấy, anh ta thấy những dòng chữ được viết trong nhật kí như sau:


“Hôm nay, đứa con trai bé bỏng 3 tuổi ngồi cùng tôi trên chiếc ghế sô-pha. Khi một con quạ đậu trên cửa sổ, con trai đã hỏi tôi 23 lần rằng đó là cái gì, và tôi cũng đã trả lời 23 lần rằng đó là một con quạ. Tôi nựng con mỗi lần nó hỏi tôi cùng một câu hỏi, lặp đi lặp lại 23 lần. Tôi không hề cảm thấy khó chịu, mà trái lại, càng yêu thương đứa con ngây thơ bé bỏng này hơn”…


Khi cha mẹ bạn trở nên già cả, đừng chối bỏ và coi họ như một gánh nặng. Hãy nói với họ bằng những từ ngữ lịch sự, tử tế, kính trọng, và khiêm tốn. Hãy quan tâm, ân cần với họ. Bởi chính họ đã nuôi nấng bạn từ tấm bé, luôn thể hiện tình yêu vị tha, lớn lao đối với bạn, không quản ngại nắng mưa, bão tố, cho bạn có được ngày hôm nay.
Hoathuytinh.com (Vui lòng ghi rõ nguồn nếu bạn sử dụng truyện này)
Sưu tầm bởi keongot ngày 07.05.2009. Có 33768 lượt xem. Đánh giá:
Gởi truyện này Yêu thích Chép về máy Đánh giá: 5 điểm (1 votes)
Cảm nhận
Gởi bởi nguoithamlang vào ngày 08.05.2009 03:08:28
mẹ,con xin lỗi mẹ vì đã luôn tranh cãi với mẹ,dù là những chuyện nhỏ nhặt nhất ! Có lẽ vì con và mẹ quá giống nhau,giống nhau ở cái tính gàn cho nên 2 mẹ con chưa bao giờ ngồi lại nói với nhau được quá 3 câu nói.Nhưng mẹ ạh,con yêu mẹ rất nhiều,thật đó!Và con biết mẹ cũng thế! Có lẽ vì công việc quá tất bật nên chúng ta sống gấp gáp và hời hợt với nhau,mẹ nhỉ?Trong nhà,con không thân với mẹ,cũng chẳng gần với ba,bởi con là 1 đứa độc tôn,con chỉ quen sống khép kín một mình nên không ai hiểu được con nghĩ gì,kể cả ba và mẹ.Rồi vì kế sinh nhai,gia đình dần dần cũng quên mất sự quan tâm đến tâm trạng của 1 đứa con gái mới lớn.Con trở thành đứa ngang ngạnh,gai góc và phong trần như 1 thằng con trai để tự bảo vệ chính mình trước mọi cám dỗ.Con ăn chơi,con lêu lổng,nhưng con chưa bao giờ hư hỏng,chưa bao giờ làm ba mẹ phải bẻ mặt với mọi người,dù rằng khi ra khỏi ngôi nhà yên ắng kia,con là đứa chai sạn,ngỗ ngáo có tên tuổi ! Ba,mẹ và cả họ hàng,người thân,chòm xóm vẫn cho rằng con là đứa con ngoan,học hành giỏi giang,ứng xữ tốt,hiểu biết nhiều,rành rọt về tất cả mọi chuyển biến của xã hội và luôn là người thắng cuộc trong tất cả mọi tranh luận trí thức với bạn bè đồng trang lứa,chỉ duy nhất 1 điều,con quá nóng tính ! Be mẹ có biết không,để sành sỏi như ngày hôm nay,con đã gặp rất nhiều gian nan khổ ải giữa đường đời.
Viết cảm nhận
Bạn phải đăng ký và login để gởi cảm nhận. Bấm vào đây để đăng ký
Sự kiện
Bình chọn
Bạn biết đến Hoa Thủy Tinh từ đâu?





User Online
74 người đang xem Hoa Thủy Tinh, trong đó có 0 thành viên và 74 khách