Bản không dấu Những cánh thiệp ngả màu
(Hoathuytinh.com) Buổi chiều cuối năm, mọi người trong cơ quan đã ra về từ sớm. Phòng bên cạnh ông giám đốc vẫn loay hoay, cặm cụi bên đống giấy tờ. Trước khi về tôi ghé qua chào và định nói điều gì đó với sếp trong cái khoảnh khắc lãng đãng của buổi chiều rất bâng khuâng này...

Bên bàn giấy nét mặt ông hân hoan lạ thường. "Công việc còn nhiều quá hả chú?" - tôi hỏi. "Này này lại đây xem với tôi" - giọng ông bỗng vồn vã. Trên mặt bàn bày ngay ngắn nhiều cánh thiệp mừng xuân, có cái còn mới, có cái ố vàng. Có những mảnh giấy nhỏ với nét chữ học trò dễ thương và không thiếu những cánh thiệp mừng sinh nhật với lời lẽ hết sức chân thành: "Bạn đã 18 tuổi, đẹp trai nhưng còn yếu môn hóa, chúc bạn khắc phục được điểm yếu này...". Có cánh thiệp ghi: "Dũng tuyệt lắm, nhưng đừng hay bứt tóc nữa. Nếu không... hói đầu đấy...". Mân mê một cánh thiệp đã ngả màu, giọng ông chùng xuống: "Lúc trong lòng trống vắng thì tôi sống với những tình cảm này, họ là những người bạn tuyệt vời. Thời sinh viên tôi đã trưởng thành từ những tình bạn như thế...". Gói xấp thiệp lại cẩn thận, cất vào ngăn tủ, ông giám đốc cùng tôi ra về. Ra đến cổng tôi nói đùa: "Hóa ra sếp là người hoài cổ". Mỉm cười ông nói: "Tình cảm của con người có bao giờ cổ đâu chú em..."

Chiều cuối năm hoen vàng màu nắng, những gánh hàng hoa dội chợ bày cả ra đường. Vài gốc mai già xếp ngay hàng trên xe ba bánh đã lấm tấm nở vàng. Chợt nghĩ cuộc sống đã thay đổi nhiều quá, mọi cái đều hối hả, bất chợt... Đời sống tất bật lo toan làm cho người ta quên rằng mọi thứ rồi sẽ qua đi; điều còn đọng lại ở mỗi người là những gì chân thành nhất. Nhiều điều ta tưởng chừng vụn vặt lại có ý nghĩa quan trọng đối với người khác biết dường nào...

Trong mỗi dịp có điều kiện bày tỏ tình cảm với nhau, đừng quên viết gì đó về người bạn của mình bằng những lời chân thật và thân thương nhất. Chắc rằng nó thật sự có ý nghĩa, và rất có thể nó sẽ còn ở mãi bên người bạn của ta suốt cuộc đời...
Hoathuytinh.com (Vui lòng ghi rõ nguồn nếu bạn sử dụng truyện này)
Sưu tầm bởi nguyennam ngày 17.04.2009. Có 45768 lượt xem. Đánh giá:
Gởi truyện này Yêu thích Chép về máy Đánh giá: 4.67 điểm (3 votes)
Cảm nhận
Gởi bởi jacky_vnu87 vào ngày 17.04.2009 14:46:03
đúng vậy cần phải trân trọng những gì thuộc về quá khứ vì có nó ta mới có bây giờ! thank ban nguyennam nhiều!
Gởi bởi victy vào ngày 05.06.2009 16:10:50
những tấm thiệp ấy có tiền mua cũng ko đc, nó là cả 1 ký ức rất đẹp
Gởi bởi boycrazy872 vào ngày 09.08.2009 13:22:01
kí ức thật đẹp khi ta đã xa nó
Gởi bởi cwhoangdung vào ngày 23.09.2009 08:57:44
Tôi là tác giả của truyện này...Bài này đã đăng trên mục Cửa sổ tâm hồn báo Tuổi Trẻ TP HCM VN năm 2003....Đề nghị quí trang xác minh và ghi rõ tên tác giả khi sử dụng....
Gởi bởi katori vào ngày 29.09.2009 15:11:08
Thật giống với tôi, những tấm thiếp tôi được tặng lần đầu tiên vào năm cấp hai, rồi nhiều dần, nhiều dần... Bất cứ dịp nào có "cơ hội" là chúng tôi tặng nhau những cái thiệp xinh xinh, đôi khi không vì lí do gì cả, chỉ là nhìn thấy cái đấy đẹp, nghĩ rằng bạn sẽ thích. Mỗi năm, tôi lại mang ra ngắm nghía, thêm vào phía sau những lời yêu thương làm kỉ niệm. Tôi vẫn giữ chúng cho đến hôm qua, (cả những tấm tôi chưa bao giờ gửi cho người tôi yêu quý vì ngại) tôi đã biến tất cả thành tro. Chỉ vì...
Gởi bởi raven7388 vào ngày 14.12.2009 14:24:40
Mình cũng có những kỷ niệm như thế, nhưng mà bây giờ tuổi còn ít quá không biết mấy chục năm nữa những kỷ niệm đó có còn theo mình nữa. "Kỷ niệm là cái người ta còn lại khi mà tuổi trẻ đã đi qua"
Gởi bởi hoalando_229 vào ngày 13.03.2010 10:06:05
trân trọng
Viết cảm nhận
Bạn phải đăng ký và login để gởi cảm nhận. Bấm vào đây để đăng ký
Sự kiện
Bình chọn
Bạn biết đến Hoa Thủy Tinh từ đâu?





User Online
205 người đang xem Hoa Thủy Tinh, trong đó có 0 thành viên và 205 khách