Bản không dấu Giờ trái đất của gia đình
(Hoathuytinh.com) “Vào học bài!”. Nghe tiếng bố, đang chơi bóng ngoài sân con vội chạy ngay vào nhà ngồi vào bàn học. Bỗng “phụp”! Con hét lên vui sướng: “Mất điện rồi!”. Ngoài sân, tiếng em Bi: “Không phải, không mất điện”. Con vội vàng chạy ra sân, đúng là vẫn sáng vằng vặc. Ánh sáng dịu mát, dễ chịu chứ không gay gắt như mọi ngày con vẫn thấy. Bố và mẹ cùng bước ra sân, mẹ cũng ngỡ ngàng: “Hôm nay rằm”.

Cả nhà mình cùng ngồi bệt ngay ở thềm cùng tỉ tê chuyện trò. Không có quạt mà vẫn mát rười rượi vì gió từ đâu thổi tới. Mẹ kể trung thu hồi nhỏ, mẹ cùng bạn bè trong xóm cầm đèn ông sao chạy thật nhanh nhưng không sao chạy kịp ông trăng. Lâu lắm rồi mẹ cũng không nhìn thấy trăng. Còn con, trung thu con cũng đi rước đèn nhưng chưa nhìn thấy trăng bao giờ.

Bố cũng “góp chuyện” về trung thu xưa. Bà mua cho bố một chiếc đèn ông sao giá 1.000 đồng nhưng không có nến, thế mà vẫn rước được đèn chạy khắp nơi. Còn bây giờ, đồ chơi của con, cả đèn ông sao chỉ cần bật nút công tắc là sáng trưng. Nhưng đổi lại, con chẳng nhìn thấy ánh sáng của đêm răng rằm.

Lâu lắm rồi nhà mình mới có một buổi ngồi trò chuyện thế này. Ngọn gió mát rượi đã ru em Bi ngáy khò khò trong lòng mẹ từ lúc nào. Hàng ngày con sợ bố và ngại mẹ mà giờ thấy bố mẹ thật gần. Con kể cho bố mẹ chuyện thầy cô, bạn bè ở lớp. Con còn dám nói với bố mẹ bí mật “con quý bạn Hà lớp trưởng vì bạn ấy rất xinh”.

Mất điện mới nhìn thấy được trăng. Con sẽ không phải ngồi vật vờ trước bàn học, vì một ngày con đã học hai buổi ở lớp là quá đủ rồi. Bố mẹ sẽ không ngồi “ôm” lấy máy tính. Gia đình chúng ta sẽ có nhiều thời gian để trò chuyện, chia sẻ với nhau như thế này hơn.

Bố nhắc chuẩn bị có chiến dịch “Giờ trái đất”. Nhưng bố nói từ giờ mỗi tuần một lần gia đình mình sẽ tắt toàn bộ hệ thống điện. Bố mẹ sẽ không ngồi máy tính, con sẽ không phải học bài để cùng ra ngồi trước thềm như hôm nay. Những giây phút như thế chính là “giờ trái đất” của gia đình mình!
Hoathuytinh.com (Vui lòng ghi rõ nguồn nếu bạn sử dụng truyện này)
Sưu tầm bởi nhuchieclavang ngày 28.03.2009. Có 22827 lượt xem. Đánh giá:
Gởi truyện này Yêu thích Chép về máy Đánh giá: 0 điểm (0 votes)
Cảm nhận
Gởi bởi mrcool vào ngày 28.03.2009 10:01:47
Phải chăng không còn những tiện nghi hiện đại thì con người sẽ gần gũi nhau hơn?
Gởi bởi nammonhamhap vào ngày 28.03.2009 23:05:49
Nhớ ngày bé, còn ở quê, mỗi khi trời tối mất điện cũng reo lên vui sướng như cậu bé... Nhưng không phải vì chẳng thích học bài mà tại vì thích bóng tối và cái tĩnh lặng của đêm. Lúc như thế lại mang ghế hay chiếu ra ngoài sân mà ngồi, nằm ngửa lên bầu trời sao trò chuyện...
Gởi bởi nhuchieclavang vào ngày 30.03.2009 01:43:08
Có lẽ Cool nói đúng đấy... nếu không còn những tiện nghi hiện đại thì sẽ khiến người ta gần nhau hơn... Ngày nay, với sự phát triển vược bậc của công nghệ thông tin và viễn thông, người ta vẫn biết rõ tin tức về nhau, vẫn nói chuyện với nhau mỗi ngày nhưng... lúc nghĩ lại... hình như lâu lắm rồi mình không gặp người đó... Cuộc sống là thế mà!!!
Mỗi lần về quê... Lá Vàng thường cùng hai anh em trai ruột của mình tắt hết điện, trải chiếu nằm trên sân thượng ngắm sao và cùng tìm một ngôi sao băng cho riêng mình... để hy vọng giấc mơ thành sự thật... nhưng chẳng bao giờ ước kịp cả! Vào những phút giây ấy, người ta dễ mở lòng để nói chuyện, cởi mở hơn và có rất nhiều điều thú vị hơn đấy!
Gởi bởi tueftu vào ngày 04.04.2009 06:11:20
có tiện nghi hiện đại hay không theo mình không quan trọng mà quan trọng là thực sự chúng ta có muốn quan tâm lẫn nhau hay không thôi
Viết cảm nhận
Bạn phải đăng ký và login để gởi cảm nhận. Bấm vào đây để đăng ký
Sự kiện
Bình chọn
Bạn biết đến Hoa Thủy Tinh từ đâu?





User Online
171 người đang xem Hoa Thủy Tinh, trong đó có 0 thành viên và 171 khách