Bản không dấu Một chuyện tình...
(Hoathuytinh.com) Câu chuyện xảy ra ở một bệnh viện nhỏ ở vùng quê hẻo lánh...

Ở khoa hóa trị có một phụ nữ trẻ đang ở giai đoạn cuối của căn bệnh ung thư. Tuy luôn bị những cơn đau hành hạ nhưng chưa bao giờ người phụ nữ ấy quên trao cho cho chúng tôi một nụ cười biết ơn sau những lần điều trị. Những khi chồng cô tới thăm, mắt cô rạng ngời hạnh phúc. Đó là một người đàn ông đẹp trai, lịch thiệp và cũng thân thiện như vợ mình. Tôi rất ngưỡng mộ chuyện tình của họ. Hằng ngày anh mang đến cho cô những bó hoa tươi thắm cùng nụ cười rạng rỡ, anh đến bên giường nắm lấy tay cô và trò chuyện cùng cô. Những lúc quá đau đớn, cô khóc và trở nên cáu ghắt, anh ôm chặt cô vào lòng, an ủi động viên cho vợ mình cho đến khi cơn đau dịu đi. Anh luôn bên cô mỗi khi cô cần, anh giúp cô uống từng ngụm nước và không quên vuốt nhẹ đôi chân mày của cô. Mỗi đêm, trước khi ra về anh luôn đóng cửa để hai người có những giây phút bên nhau. Khi anh đi, chúng tôi thấy cô ấy đã say ngủ mà trên môi vẫn phảng phất nét cười.

Nhưng đêm ấy mọi chuyện đã thay đổi. Khi nhìn vào bảng theo dõi, kết quả cho thấy người vợ trẻ ấy sẽ không qua khỏi đêm nay. Mặc dù rất buồn nhưng tôi biết đó là cách tốt nhất cho cô ấy, từ nay cô sẽ không chịu những cơn đau thêm nữa.

Để bảng theo dõi trên bàn, tôi muốn đến phòng bệnh. Khi tôi bước vào phòng, cô mở mắt nhìn tôi hé môi cười một cách yếu ớt, nhưng hơi thở của cô nghe thất khó nhọc. Chồng cô ngồi bên cô mỉm cười nói: "Cho đến bây giờ món quà tuyệt vời nhất tôi dành cho cô ấy chính là tình yêu của tôi".

Và tôi đã khóc khi nghe điều đó, tôi nói nếu họ cần bất cứ điều gì thì đừng ngại. Đêm ấy cô đã ra đi trong vòng tay người chồng yêu dấu. Tôi không biết làm gì hơn ngoài việc cố an ủi và chia sẻ nỗi đau này cùng chồng cô. Với khuôn mặt đẫm nước mắt, anh nghẹn ngào: "Xin hãy cho tôi ở bên cô ấy thêm một lúc".

Bước ra khỏi phòng, đứng ở hành lang lau những giọt nước mắt, nhớ nụ cười, nhớ ánh mắt, nhớ những cái ôm ghì chặt mà cô ấy dành cho chúng tôi... Tôi nhớ tất cả về cô ấy như một người bạn thân thiết, tôi cũng phần nào có thể cảm nhận được nỗi đau mà chồng cô đang chịu đựng. Bỗng nhiên từ trong phòng vọng ra một giọng hát trầm ấm mà tôi chưa từng được nghe. Không chỉ riêng tôi mà tất cả mọi người đều bị cuốn hút bởi giọng hát của anh khi anh cất lời bài "Beautiful brown eyes". Rồi giai điệu khúc ca nhỏ dần, anh mở cửa gọi tôi đến, anh nhìn sâu vào mắt tôi, ôm chầm lấy tôi rồi nói: "Tôi đã hát bài này mỗi đêm cho cô ấy nghe kể từ ngày chúng tôi quen nhau. Mọi ngày tôi vẫn thường cố giữ cho giọng mình thật nhỏ để khỏi làm phiền bệnh nhân khác. Và tôi chắc rằng đêm nay trên thiên đường cô ấy cũng vẫn nghe tôi hát. Tôi xin lỗi đã quấy rầy mọi người. Tôi chỉ không biết sống ra sao khi thiếu vắng cô ấy, nhưng mỗi đêm tôi vẫn tiếp tục hát cho cô ấy. Chị có nghĩ rằng cô ấy nghe thấy tiếng tôi không?".

Tôi khẽ gật đầu mà nước mắt vẫn tuôn. Anh ôm tôi một lần nữa, hôn lên má tôi và cảm ơn tôi cùng tất cả mọi người. Đoạn anh quay bước, cúi đầu khẽ huýt sáo giai điệu thân quen.

Khi anh bước đi, tôi nhìn theo, thầm cầu nguyện cho cô ấy, cho anh và cho tôi một ngày nào đó cũng tìm được một tình yêu như thế...
Hoathuytinh.com (Vui lòng ghi rõ nguồn nếu bạn sử dụng truyện này)
Sưu tầm bởi nammonhamhap ngày 07.03.2009. Có 48468 lượt xem. Đánh giá:
Gởi truyện này Yêu thích Chép về máy Đánh giá: 0 điểm (0 votes)
Cảm nhận
Gởi bởi katy_katy vào ngày 13.03.2009 08:21:16
em da khoc khi doc cau chuyen nay.that hanh phuc khi co mot ty lon lao nhu vay.em tham cam on khi da yeu anh.hay che cho khi em thay minh yeu duoi.
Gởi bởi nhuchieclavang vào ngày 21.03.2009 08:56:18
Không thể không trào nước mắt khi mỗi lần đọc câu chuyện này... Cám ơn Cool đã up nó lên!!!
Gởi bởi heartvt vào ngày 23.03.2009 05:40:22
Beautiful Brown eyes.....Nhớ rùi...hihi ^^
Gởi bởi hong_den vào ngày 24.03.2009 04:03:50
truyen rat hay va xua dong!truyen la nhu the nhung ko biet tren the gian nay co con ng dan og nao nhu vay nua ko?? bun bun qua
Gởi bởi hoangdaihip85 vào ngày 27.03.2009 09:19:34
tui cung ko the nao kiem duoc nuoc mat..hichic
Gởi bởi linhlam vào ngày 09.04.2009 15:37:03
chi ay that hp khi co ny nhu anh
Gởi bởi lanxinh2511 vào ngày 12.04.2009 05:05:54
huhuhuhuhuhu................ nếu tôi là chị ấy thì có chết hàng nghìn lần như vậy tôi cũng chấp nhận..............nhưng trên đời này sẽ chẳng bao jo tìm đc người đàn ông tốt như vậy đâu....................ko bao jo có.................
Gởi bởi meonaughty vào ngày 29.04.2009 15:14:14
hic................thật buồn.................
Gởi bởi thienngan vào ngày 30.04.2009 02:31:27
ngoài đời vẫn có những ng đàn ông như vậy đó bạn.
nếu bạn đọc quyển sách "ở đâu có sự sống,nơi đó còn hy vọng" thì sẽ biết thôi. àh,bạn có thể vào trang Ungthu.net cũng đc.
Gởi bởi kaitoukid vào ngày 03.05.2009 05:48:14
một câu chuyện bùn mà cũng thật ý nghĩa
chẳng bít mình có thể làm như vậy không nhỉ
nhưng mình tin là có thể
Gởi bởi missha vào ngày 19.08.2009 03:40:49
câu chuyên hay,nhung tôi ko đồng ý người đàn ông ấy ôm người # mà ko phải là v mình ngay cả khi đau khổ_ích kỉ phải không?
Gởi bởi ruangoc vào ngày 31.08.2009 16:27:12
Yeu thuong nguoi ta co the lam duoc moi dieu
Gởi bởi congchuatuyet vào ngày 28.09.2009 11:36:03
Thật là cảm động, cô ấy thật hạnh phúc, vì đã có một người yêu cô ấy đến nỗi có thể nói là vô bờ bến.
Gởi bởi chuotrom vào ngày 27.02.2010 02:46:19
tình yêu luôn đẹp
Viết cảm nhận
Bạn phải đăng ký và login để gởi cảm nhận. Bấm vào đây để đăng ký
Sự kiện
Bình chọn
Bạn biết đến Hoa Thủy Tinh từ đâu?





User Online
124 người đang xem Hoa Thủy Tinh, trong đó có 0 thành viên và 124 khách