Nhật ký của smile_tear
smile_tear viết vào ngày 03.09.2018
Suy Nghĩ Trong Anh
Nắng có khi chói chang, xuyên thấu lớp da thịt. Mưa lại quá đỗi dịu dàng, thấm đẫm, ướt một chút những mong manh. Giữa hai mùa mưa nắng, ta còn đấy những hoài mong. Như những cơn mưa rào dai dẳng, giữa một trời nắng hạ. Ừ thì đời, còn đấy quá nhiều những vụn vỡ, trôi qua trong những nỗi ngập ngừng... Cớ sao, ta lại hờ hẫng mà không thể đến gần với nhau hơn? Ôm lấy và vỗ về nhau. Hay là, chỉ cần một giờ, một giờ thôi. Để ta được ngồi cạnh nhau, kể cho nhau nghe bao điều về cuộc đời này. Một giờ thôi, để đôi ta thuộc về nhau một cách trọn vẹn. Để ta có thể cuộn tròn vào nhau. Để anh có thể cảm nhận được làn hơi ấm của da thịt - từ nơi em. Để em hãy đừng vội tắm, em nhé! Hãy để anh, còn vươn lại một chút trên thân thể em. Đừng tắm, nhé em! Hãy giữ lại một chút anh - trên đời... Đời người ấy mà, ta cho thời gian một thứ quyền năng thật đáng sợ. Ta cho chúng có quyền thế, chạm và tác động vào bất cứ thứ gì mà chúng muốn ở trên cõi đời này. Chúng sẽ làm lãng quên đi những ký ức tươi đẹp của một con người đã từng có. Chúng cũng có thể hủy hoại tuổi thanh xuân, nét xuân thì rạng ngời - tinh sương và trong trắng ở trong em. Chúng cũng có thể giết chết dần một thoáng những nụ cười, chỉ còn lại một chút lắng đọng trong tâm hồn anh. Chúng sẽ giết đi nỗi nhớ trong anh - về em. Và, chúng cũng sẽ thay thế anh - trong em, bằng một bóng hình khác. Chúng có quyền năng làm thay đổi tất cả. Chúng xây nên và phá hủy. Uhm, đó chính là quyền năng của thời gian. Và có lẽ, anh và em đều đã rõ: Không có điều gì là vĩnh hằng! Và có lẽ - đôi ta, sẽ luôn chỉ là một nửa - của một ai đó, một người nào đó. Của một ai đó, mà sẽ không phải là của "đôi ta".
Cảm nhận
Chưa có cảm nhận.
Viết cảm nhận
Bạn phải đăng ký và login để gởi cảm nhận. Bấm vào đây để đăng ký



Sự kiện
Bình chọn
Bạn biết đến Hoa Thủy Tinh từ đâu?





Liên kết
User Online
136 người đang xem Hoa Thủy Tinh, trong đó có 0 thành viên và 136 khách