Nhật ký của smile_tear
smile_tear viết vào ngày 03.07.2018
NỤ CƯỜI CÙNG NƯỚC MẮT: CHƯƠNG CUỐI - ĐOẠN KẾT (2)
Cuộc đời luôn tồn tại một phép nhiệm mầu. Chỉ có thể là "một" - và chỉ là "một", - mà không phải là hai, hoặc ba hoặc nhiều hơn thế nữa. Chính như thế, nên cuộc đời này thật sự quý giá. Trong mỗi chúng ta, chúng ta luôn biết rõ điều đó. Chỉ có điều, chúng ta không biết cách để giữ nó mãi ở lại và không biết phải như thế nào, khi những điều quý giá vuột mất khỏi tầm tay mình. Lẽ nào, đó cũng phải chăng là lý do khiến thế giới này, mỗi lúc một thêm nhỏ bé và chật hẹp hơn? Và có lúc, ta tưởng chừng thế giới mà ta đang sống không còn chốn cho ta dung thân. Một điều tồi tệ nữa, đó chính là tất cả những gì ta đang có chỉ là "sự vay mượn" (không phải chỉ tồn tại một chút của sự tạm thời, thoáng qua), - của những cảm xúc buồn tủi, bất hạnh. Hoặc, tất cả những gì mà ta đang có chỉ là một màu trắng xóa. Nhạt nhòa. Cũ kỹ. Mơ hồ. Và rồi, biến mất! Vì dường như, trong mỗi chúng ta luôn có một phần ngàn của những suy nghĩ chỉ muốn dành lấy, sở hữu lấy hoặc chiếm đoạt lấy những gì là tốt đẹp nhất, quý giá nhất ở cuộc đời, và ta cho rằng, - điều đó hoàn toàn xứng đáng khi nó thuộc về ta! Nhưng không, tôi ơi! Ta phải biết nhìn thấy, (và phải luôn nhìn thấy) cuộc đời này, ngoài những giấc ban trưa mà ta có được, khi bình minh đã ló dạng từ lâu, và cả những màn đêm trắng xóa: Một nỗi bạc màu trôi qua trong vô vọng - mà ta tưởng chừng, thời gian mãi mãi sẽ vỡ tan - mãi mãi ánh sáng của cuộc đời đã lịm tắt mất rồi. Và dù cho chúng ta có mãi mãi giả dối trong sự tiếc thương của cuộc đời mình, mà nhìn cuộc đời và quên mất rằng, cuộc đời này - đâu chỉ tồn tại quanh ta những nỗi niềm chua xót khôn nguôi. Mà cuộc đời này, vẫn còn đó những sắc xanh luôn đượm màu của những niềm vui nhỏ bé, bất chợt đến và lặng lẽ ra đi. Và dù cho chúng ta có mãi buồn đau, mãi u sầu hay vui tươi và hồn nhiên - thì "con đường của cuộc đời" vẫn trải dài, và vẫn sẽ có hàng vạn bước chân người đi trên nó. Cuộc đời - sẽ vẫn cứ thế, vẫn cứ tiếp diễn, vẫn cứ tồn tại theo cách mà nó muốn - cho dù ta có đứng thẳng dậy, vươn vai, bước đi một cách tràn đầy sức sống. Hoặc, đã gục ngã vì mỏi mệt quá rồi! Phép mầu của cuộc đời này, có lẽ, chỉ thật sự tồn tại ở cuộc đời này - khi ta học được những bài học cay đắng nhất: Đó chính là biết cảm ơn cuộc đời, đã ban cho ta thêm một ngày để được sống và sống một ngày như không còn có thêm một ngày nữa... Hãy luôn tận hưởng lấy cuộc đời, dù cho, nó có như thế nào đi chăng nữa!
Cảm nhận
Chưa có cảm nhận.
Viết cảm nhận
Bạn phải đăng ký và login để gởi cảm nhận. Bấm vào đây để đăng ký



Sự kiện
Bình chọn
Bạn biết đến Hoa Thủy Tinh từ đâu?





Liên kết
User Online
155 người đang xem Hoa Thủy Tinh, trong đó có 0 thành viên và 155 khách