Nhật ký của smile_tear
smile_tear viết vào ngày 12.12.2012
LÃNG QUÊN!
Khoảng thời gian này, tôi không muốn viết nhật ký nữa. Vì tôi biết rằng mình đang rơi... Tôi đang rơi...! Khoảng thời gian vừa qua, tôi đang đối mặt với những điều tồi tệ xảy ra trong cuộc đời mình. Ngoài mặt, tôi vẫn đi làm, nói cười, làm việc và giao tiếp với mọi người một cách bình thường. Nhưng, những cơn giông bão cứ liên tục xô đẩy trong tâm hồn tôi. Đôi lúc, tôi lại nghĩ về ngày xưa, nghĩ về một "cụm từ..." không mấy gì làm tốt đẹp. Một cụm từ đầy chất nhu nhược, yếu hèn, ngu dại...! Đôi lúc, tôi tưởng chừng như không thể đứng vững được nữa! Tôi liên tục đặt ra những câu hỏi "tại sao" trong đầu mình. Điều ấy làm đầu tôi nhức nhối như muốn vỡ tan ra. Tôi không ngừng than thờ, trách móc cuộc đời và con người sao khốn nạn thế! Hah, nhưng rồi tôi lập tức ngăn những dòng suy nghĩ ấy lại. Vì tôi là người hiểu "cuộc sống" là gì! Tôi hiểu nhưng còn quá nhiều điều qua thời gian, tôi vẫn chưa thể nắm bắt được - tôi vẫn chưa thể biết được rồi mai đây, nếu cứ mãi tiếp tục tình trạng này, tôi sẽ ra sao!? Bụng tôi lúc này đói cồn cào. Nhưng trong tim tôi, tôi còn thèm khát một thứ mà tôi đã cố gắng để tìm kiếm nó. Nó dường như luôn phũ phàng, tàn nhẫn một cách khắc nghiệt khi liên tục đóng chặt cánh cửa lại. Nó đóng, tôi lại mở ra. Cứ thế! Rồi, tôi phá tan cánh cửa lạnh lùng ấy. Tôi mãn nguyện và mỉm cười. Thế là cánh cửa ấy bị phá tan ra, thay vào đó là bức tường cao giăng kín lối vào... Tôi thì thào, cố gắng dùng chút hơi sức còn sót lại, bảo với nó rằng: "Hạnh phúc ơi! Hãy mở ra..."! Tôi biết, còn có rất nhiều người luôn kiếm tìm "cánh cửa" ấy. Tôi biết rằng, họ khao khát nó, mong chờ một cách mỏi mòn hay không ngừng bước tới dù cho nó có đẩy mình ra, không riêng gì tôi. Tôi biết rằng mình không cô độc trong cuộc đời này. Không có ai mãi lẻ loi cả! Nhưng - tôi lại đặt ra cho mình một chữ NHƯNG - hiện tại bây giờ điều ấy đến với tôi một cách không dễ chịu tí nào. Lẽ nào, tôi mãi phải "chiến đấu" với cuộc đời! ......................... Những cơn gió thoáng qua tôi. Tôi biết mình giờ đây đang đối mặt với tình trạng suy sụp tinh thần, rối loạn cãm xúc một cách trầm trọng. Ngày xưa, tôi cố dồn nén nó. Tôi "giam cầm" nó, đến nỗi, trong một khoảng thời gian tôi đã mất đi cả một phần ký ức. Tôi sống như người vô hồn, đôi mắt tôi chỉ nhìn thấy toàn là một màu trắng xóa. Đến nỗi, tôi quên luôn cả tên người con gái mà tôi nghĩ rằng mình đã từng yêu. Đó cũng là khoảng thời gian tôi cãm nhận được hạnh phúc đến từ "thế giới màu trắng" ấy. Thế giới của hư vô...! Có lần, tiếng chuông điện thoại bàn reo lên liên hồi. Tôi đang ngồi uống cafe trước sân nhà. Mẹ tôi bắt máy, bà bảo, bạn gái tôi, tên P. gọi. Tôi dửng dưng, bảo: "P. nào nhỉ". Mẹ bảo con không muốn nói chuyện!" Lúc ấy, bác tôi và mẹ tôi là 2 người luôn túc trực bên tôi, 2 người chỉ cần nhìn thôi thì đã hiểu. bà vội trả lời rồi cúp máy. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ vang lên câu nói: "Hãy quên đi, quên đi tất cả để mà sống tiếp. Con người cũ của mày đã chết rồi. Mày bây giờ là một con người hoàn toàn mới!" Khi tôi không thể tìm ra lời giải đáp cho những uẩn khúc trong lòng mình. Tôi chọn cách mở tâm hồn mình ra để đón nhận người khác. Câu cửa miệng của tôi lúc ấy luôn là: Bầu trời xanh luôn dõi theo bước chân bạn và luôn cầu chúc cho những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với bạn! Tôi quen rất nhiều bạn bè ở nhiều nơi. Những du học sinh, những người đứng tuổi định cư bên nước ngoài. Tôi nói chuyện và lắng nghe những "dòng chảy tâm sự" của họ. Lúc ấy, tôi chỉ biết lắng nghe nhiều hơn là nói ra. Vì tôi hiểu, họ cần một người biết nghe họ nói. Đó là một cách để họ vơi đi nỗi lòng nặng trĩu của mình.... Thời gian ấy có ý nghĩa với tôi biết nhường nào. Rồi thời gian qua đi, tôi liên tục vướng trong những sai lầm. Những sai lầm ấy, tôi nghĩ đó là một phần của định mệnh trong đời mình. Tôi dần dần mất đi những người bạn mà tôi nghĩ rằng sẽ không bao giờ tìm ra được những người tuyệt vời như thế nữa. Đến bây giờ, chỉ còn lại đúng một người, đó là: Bé con! Thật xin lỗi em, bé con! Ngay cả ngày sinh nhật của em mà anh cũng không thể nhớ nỗi nữa... Tôi đang dần xa cách với thế giới bên ngoài để chìm đắm trong thế giới nội tâm của mình. Và một quy luật hiển nhiên, khi ta xa rời thế giới, thế giới sẽ lãng quên ta...! Tôi thật sự rất mệt! Tôi như người mơ giữa ban ngày.... Nhưng cơn mơ này vẫn chưa đủ sức mạnh để bắt tôi phải... nằm xuống! *King*
Cảm nhận
Gởi bởi giangngochuong vào ngày 13.12.2012 02:34:20
Lâu lắm ko đọc nk của smile_tear chuyện gì đã xảy ra vậy ta. Nghe có vẻ buồn quá, nhưng ko biết chuyện gì. Nếu ai đó có một nỗi buồn trong sâu thẳm, mình đây xin chia sẻ một phần nào đó nỗi buồn của người ta...Cố lên nhé người bạn của tôi ơi, người bạn mà cách đây một năm tôi vẫn thường vào để xem nk. Cố lên cố lên nhé!
Gởi bởi tit_zup vào ngày 24.11.2013 03:55:49
sn anh, em cũng k còn nhờ nữa ... em biết là tháng 12 nhưng em ko thể nhớ rõ. hơn 10 năm rồi ...
em xin lỗi.
Viết cảm nhận
Bạn phải đăng ký và login để gởi cảm nhận. Bấm vào đây để đăng ký



Sự kiện
Bình chọn
Bạn biết đến Hoa Thủy Tinh từ đâu?





Liên kết
User Online
151 người đang xem Hoa Thủy Tinh, trong đó có 0 thành viên và 151 khách